Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Từ ấy

Từ ấy
Dang Ha My

Và từ ấy tôi về sau cơn mưa
Có mùa thu vươn mình vừa thức giấc
Đêm tháng tám lá reo khúc ca xưa
Trăng dát vàng lên mù sương rất cũ

Và từ ấy tôi về hoa hé nụ
Để làn hương rót mật đẫm môi ngoan
Từ thưở ấy biết mình nên tự thú
Dưới vòm mây ngan ngát tiếng nồng nàn

Tôi mang tình trùm lên xa bát ngát
Để thấy tôi từ đường thẳm xa xôi
Về dưới bóng ép mình lên nắng nhạt
Thấy người người đàn đúm đứng trên đồi

Tôi vẫn đi
Như ngày chưa biết khóc
Vẫn về
Như ngày chửa biết cười
Từ trăng cuội
đèn khuya soi giếng ngọc
Tôi trần tình
đơn giản
với khơi khơi
HN 21.08.2014

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài nhiều người xem