Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

NGƯỜI TÌNH Đặng Hà My



NGƯỜI TÌNH
Đặng Hà My

Em lại giấu anh trong một trời hoa nắng
Che những chiều rơi 
Lướt tím mắt môi người

Những nồng nàn đẫm vàng sóng sánh
Chín rũ mật trên môi

Anh gọi tên em từ nơi không địa chỉ
Từ những phong thư không đóng dấu tháng năm
Từ câu thơ thần thoại thổi tràn lên mí
Từ mặt đời mê tỉnh xa xăm

Những sinh linh bí ẩn đang tràn ngập đại dương
Ngày mặt trời thổi em bay trên vồng ngũ sắc
Mình lữ hành trên tầng cao vô lượng
Em hút vào môi anh

Vũ trụ thai nghén qua vồng miệng
Em Nữ Thần
Là vợ
Là người tình
Hoàn thành bản siêu nhiên hoan lạc

Anh gieo vào em quyền lực trùng dương xứ sở
Bản thánh thi ca chân trời ôm trái đất và biển cả
Những chất lỏng vô miên trải dài hoang mạc
Vùng đất đỏ nhuộm vô vàn sắc lạ

Nghi lễ vô hình mang thể vía thái lai
Chẳng còn không gian và thời gian
Vô minh sống chết
Tiêu triệt những nỗi buồn
Tế bào yêu vụt nảy nở chốn nhân sinh

Anh của em
Đôi mắt mùa đông
Người tình diệu vợi
Em đánh rơi sự kiêu hãnh của mình qua những kẽ tay đông

1 nhận xét:

  1. Bài này viết lâu rồi mà
    Người tình diệu vợi đâu mà ngồi vậy cô Giẹc

    Trả lờiXóa

Bài nhiều người xem