Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

GIÂC MƠ ÔNG BỤT, tản văn: Đặng Hà My

GIẤC MƠ ÔNG BỤT

Tản văn: Đặng Hà My

Ngày ấy, khi vừa tắm xong, mẹ miệt mài chải mớ tóc dài của tôi, mẹ ngắm và ân cần từng sợi, chỉ lo nó bị rụng.
Và tôi…
Áo và quần lót chưa mặc, chỉ cuốn một chiếc khăn tắm ngang hông, mắt vẩn vơ nhìn ra cửa sổ, nơi có hoa nắng và những tiếng chim hót trong veo buổi sớm.
Mẹ tận hưởng niềm vui từ mái tóc tôi như một tài sản vô giá của mẹ.
Tôi lơ đễnh ngắm những tài sản của tôi đang bay lượn trên những đám mây.

Khi chiếc áo nịt ngực che ngang, thẹn thùng thiếu nữ, những lời tán tỉnh chọc ghẹo đồng hành với cảm xúc hai chiều, có nhiều người tử tế và chút ít kẻ dở hơi tự nhiên đến.
Mùa xuân hoa khoe sắc. Tôi gặp được thái bình nhiều hơn nỗi buồn. Có ai đó bảo, tôi chỉ biết đau khổ khi bị ai đó bỗng dưng yêu.
Có phải vì tình yêu bây giờ cũng mang lên bàn cân nên khó gặp những cái bỗng dưng hay tự nhiên không.

Làm sàm.
Hãy nhìn những mùa đông chạy ngược qua cửa sổ, tuyết bay mù trời, tôi đàn bà chia năm ngọn nến, chiếc đèn dầu từ cổ xưa thì thầm nói chuyện thần thoại, bờ vai tôi vẫn tròn lẳn những giấc mơ.
Giấc mơ ông Bụt mếu.
Giấc mơ ông Bụt cười.

Trần tình, tôi dỡ mấy món tội đồ treo lên mắc, cởi khuy nỗi niềm thả xuống đáy sông, đàn ngỗng trời vật vã nghển cổ nhìn thẳng vào dòng khôn xiết.
Hôm qua con cừu lông xoăn chờ người tới cắt, tôi hong hóng nhìn ra cánh đồng mênh mông một màu bát ngát vàng rơm.
Quyển sách trên tay, lặng lẽ ngắm mình qua bóng cửa kính con tàu, có chuyến nào khác chuyến này không.
Tôi, người hành khách độc vị chưa bao giờ biết mua vé khứ hồi, người khách không bao giờ ngoảnh lại vì phía sau đã là dã sử trăm năm.

Tôi xuống ga. Đi vào Restaurant.
Chiếc bàn ăn khăn trắng tinh cùng hoa và nến.
Thanh thản ăn
Thanh thản cười
Thanh thản buồn
Và thanh thản nhớ tới một vài người, nhưng duy nhất thì chỉ có một.

Mấy người Đức ngó tôi, chợt là lạ vì một Á châu nhỏ xinh đi vào quán một mình.
Tôi ăn những con sò hiếm, thử thịt cá voi và kanguru.
Tất cả đều nhạt nhẽo, tôi quay lại với món mì xào và ớt tây. Tôi vừa uống một ngụm rượu ngọt, mặt đỏ bừng vì cả nến, vì những khởi nguyện trên những món đồ ăn chất đầy nỗi niềm động từ Ăn
đó là Trần,
đó là Tục,
là Lụy.
Người ta có tâm tư thì không ăn được, còn tôi càng thích lèn thật nhiều để bắt cái dạ dày cùng đồng hành với mình, chẳng ngu gì không kiếm đồng minh khi mình sẵn có.

No nê như sau một cuộc làm tình siêu thực. Tôi đứng dậy lấy áo, người phục vụ khoác vội cho tôi, nhoẻn miệng cười và auf wiedersehen (tạm biệt).
Tôi đi về mông lung thành phố. Phía trung tâm nơi tôi ở có ánh đèn huyền ảo và những lùm cây luôn khua gió.

Đêm thu, cái nhớ lại đến dày vò nát một khoảng trời.
Bật ti vi, quảng cáo cả bao nhiêu là cơ man thân thể phụ nữ, sex như món độc đạo, bọn gái tây vú mông to, da trắng mượt, toàn đồ thiên nhiên ban tặng.
Gái Đức giờ lười không chịu đẻ, lấy ai mà đóng thuế mai sau. Cứ chiếu sex cho lắm vào, hổn hển đến độ hấp hối mà chả đứa quái nào động dạng, nó đang thừa ê chề món ấy, giờ có ẩn vào, có cho tiền nó cũng chả thèm ăn, có ăn thì nó cũng chẳng quên uống thuốc tránh thai hay cho cái màng cao su vào.
Với chúng, chuyện ấy hình như cũng chẳng bằng vùi đầu ngó qua chiếc điện thoại bất ly thân trên tay, rồi cười, rồi bí ẩn. Đến kỳ nghỉ chúng đi rực ruột Urlaub trên khắp thế giới, rủ nhau đến những nơi nào nhiều nắng rồi tồng ngồng phơi cái thứ suốt đời phải nằm trong những chiếc quầy bằng bàn tay.
Ẹc, lại bật nhạc nghe mấy bản yêu thích…


12 giờ đêm, người ta gọi điện từ bên kia trái đất:
- Em à, anh nhớ em…
- Tội nghiệp, thôi đừng nhớ nữa, em đang viết thư cho anh mà.
Vỗ về nhau, hơi thở tan vào điện thoại, rung cảm sang bán cầu đại não của hai đối cực.
Lạ kỳ, đàn bà từ thưở biết cuồng si, đàn bà nhiều chuyện từ khi biết ái tình, đàn bà kể lể những cuộc tình tay ba tay tư, thậm chí cả tay năm.
Ghen tuông, chiếm hữu, ái ố, ngỗ nghịch sao bỗng thấy tuyệt vời.

Này, hôm qua hơn hớn trong vòng tay ai, ngày mai xa cách trầm lòng xuống bờ hoang vắng.
Đóa hoa nào há miệng nở mà ong bướm chẳng bu.
Có lúc là một chị nông dân chính hiệu nâng từng cánh hoa mỏng manh nhầm tưởng đám cỏ gà và hềnh hệch cười.
Có lúc như mụ phù thủy khoằm mỏ cưỡi trên chiếc chổi cùn bay khắp thế gian.
Có đôi khi ưu tư ra bờ hồ thả một bó hoa xinh tim tím xuống dòng nước xôn xao để ru đời, ru mình…
Những sáng, trưa, chiều, tối, nhìn qua rèm cửa màu hồng thấy giấc mơ đi hoang, chợt biến thành tân nữ ôm ngực che một khoảng trời tràn đầy khói sương lãng đãng.

Mùa thu đang soi gương, tôi soi chân dung mình trên khoang xanh thăm thẳm
Đâu là giấc mơ có thật, đâu là khoảng trống tận cùng hoang vu.
Chiếc ghế bọc lụa mềm không ngai, đàn mỹ nhân bị biến thành chim thiên nga mãi đi tìm giấc mơ hoàng tử…
Hồi sinh.
ĐHM, nước Đức 26.10.2013
 

Trước cửa nhà HMy




14 nhận xét:

  1. "Này, hôm qua hơn hớn trong vòng tay ai, ngày mai xa cách trầm lòng xuống bờ hoang vắng."
    Cái này thì lão hiểu nhưng cái câu sau thì lão không hiểu:
    "Ghen tuông, chiếm hữu, ái ố, ngỗ nghịch sao bỗng thấy tuyệt vời."

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Là cái thói người đời mà Cá, hè...

      Xóa
  2. Quyển sách trên tay, lặng lẽ ngắm mình qua bóng cửa kính con tàu, có chuyến nào khác chuyến này không.
    Tôi, người hành khách độc vị chưa bao giờ biết mua vé khứ hồi, người khách không bao giờ ngoảnh lại vì phía sau đã là dã sử trăm năm.
    THẬT . ĐÚNG LÀ THẬT! CHỊU EM!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng chịu chị HẠT CÁT ạ

      Xóa
    2. Em cũng chịu chị Cát và nhà Cá vì cứ như đi guốc vào bụng này này....

      Xóa
  3. Đọc cái "tản" này, bỗng tự dưng thấy... ngơ ngơ như thằng dở người, chả thiết làm gì chả thiết nghĩ gì, tay chân thừa thải, tớ đi... bắt cái lỗi "trính chã" mà chơi đây, huhu... "Tất cả đều nhạt nhẽo, tôi quay lại với món mì sào và ớt tây...." - mì xào... huhu
    *Còn cái đứa gọi điện thoại này... "12 giờ đêm, người ta gọi điện từ bên kia trái đất:
    - Em à, anh nhớ em…" - Tớ biết nó là đứa nào đấy, có muốn tớ... la làng tên nó lên ở đây không? Và sớm muộn gì rồi thì tớ cũng sẽ... băm nó nát như tương cám, ức thế chứ... Hehe... "- Em à, anh nhớ em…" Ai khiến nhớ... Tớ thì... "đòm" cho phát bây giờ chứ... nhớ nhớ... nhớ nhớ... "Đòm"... Hehe
    Cơ mà cờ... "rủ nhau đến những nơi nào nhiều nắng rồi tồng ngồng phơi cái thứ suốt đời phải nằm trong những chiếc quầy bằng bàn tay." - Cái... bằng bàn tay là cái... giống gì hử em gái? Bể cái đầu... Huhu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. A, lão Cỏ nhà mình đây rồi, này, kiêng tí cho khỏi hẳn nhé. Mà kinh hoàng cái vụ soi, bây giờ mắt lão có lẽ lên đến 15 phần 10 rồi. Mà tài vậy, đúng là rõ sai chính tả mà bà em đây không nhìn ra, hu hu...sửa rồi, sai cơ bản, thanh kiu anh eo nhé. Nhớ tra thuốc đều cho mắt long lanh...

      Xóa
    2. à, lạy anh, tha cho cái thằng người trốn trong lùm rơm nhé, ha ha...

      Xóa
    3. Đang muốn... "xăm bà soi"... "đâm và xoi" cái gì gì... mà bằng "cái bàn tay" í chứ... Hè hè
      Còn cái "thằng người trốn trong lùm rơm" tha cho nó thế nầu đc, tớ nà tớ lôi nó ra..."đòm" xong zồi quăng lên giàn thiêu, hehe...

      Xóa
    4. Lúc nào em mang nó sang Nga trình anh nhá, há há

      Xóa
    5. He he, "thằng người trốn trong lùm rơm" đây, đòm đi, đòm đi, he he nó có vỏ thép bọc cứng ngắc đòm cũng chẳng nhằm nhò gì, hehe

      Xóa
    6. À quên, mắt lão Cỏ sau khi phẫu thuật không chỉ nhìn được 15/10 mà là có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ kể cả ruột gan phèo phổi đấy, he he

      Xóa

  4. Từ em cuối phố mây trời ,
    Ta qua phố bắc em dời phố đông…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu giờ mới thấy bạn qua, vui vẻ và thơ hay nhé Phubongvo.

      Xóa

Bài nhiều người xem