Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Chuyện hóng, giờ mới kể


Giờ mới kể
NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĐƯA CA SĨ VIỆT NAM SANG BIỂU DIỄN TẠI CHÂU ÂU

                                                                 Chuyện hóng, Đặng Hà My

Cả tuần theo dõi về Đại tướng, cứ mở mạng ra là sụt sịt.
Khiếp đi được, lão Cú chọc: oài, hóa mụ biết khóc cơ đấy.
Quay ra chửi té tát: các lão là đồ bỏ phiếu bằng chân (thuyền nhân), cá mập chê không ăn nên thoát sang đây, các lão là cái đồ vô ơn, đồ vô tâm, đồ vô tình, đồ…phản động…
- Hả, nói lại xem nào.
Lão ấy còn cười vào mũi mình.
Chả thèm nói, mình ẩn lão ra khỏi vp, đóng cửa lại, vào trang FB Đại tướng Võ Nguyên giáp xem tin tức, những bức ảnh quí giá về Người.
Rồi qua bên trang Nguyễn Quang Vinh, thấy bao nhiêu hoàn cảnh… chẹp, còn ung dung ngồi chồm chỗm theo dõi màn Laptop thấy sao sao ấy.
Lộn ruột, mắt mũi vẫn kèm nhèm, nhảy bổ vào chỗ lão Cú đang làm việc:
- Này, viết cái gì thế?
Lão bảo xong công việc cũng định viết bài gì đó về ông Giáp!
Mình hét:
- Cụ chứ, không được hỗn!
Thế mà hắn bỗng chuyển giọng bình luận với mình ngay.
Hắn nói được một câu là thương ô Giáp, mình cũng thấy mát lòng, chứ xưa cứ nghĩ cái bọn PĐ cứng đầu không biết thế nào là phải là trái.
Ai ngờ cuộc đời mình toàn gặp cái phía bên kia, hôm trước bác H đi ngang rẽ vào cũng là thủy quân lục chiến gì đó của phía ấy.

Hồi đầu mình cũng tò mò tiếp xúc với bọn PĐ xem sao, phải nói đa phần họ rất hiền lành. Nhiều khi họ nói căm ghét nọ kia, mình nhảy dựng lên. Thế mới biết, máu cs trong mình ghê phết. Nhưng quả thật, nhiều lúc cũng ức, thấy bất đồng chính kiến với bọn họ, cứ như Một mình chống lại Mafia ấy.
Mãi hôm rồi, mình với lão Cú cũng đưa ra được đúng một ý kiến: Ở Việt Nam tìm người tài để lái cũng khó, còn cái đám Việt kiều bên này thì cũng toàn mồm thối, chỉ lo chõ mõm làm rối chứ chả thằng chó nào giúp được cái gì vẻ vang cho đất nước.
----
  Thực ra, dân bên Tây Đức chủ yếu là thuyền nhân ngày trước, còn bên Đông chủ yếu là người Bắc đi lao động hợp tác ngày xưa.
Léng phéng thế nào khi sang đây mình lại ở đúng bên Tây, cộng đồng Việt lẻ tẻ, chủ yếu sống với dân bản xứ.
Hồi đầu hỏi quanh, toàn là các ông bà „ngụy quân ngụy quyền“, lão D là con của ông giám đốc sở mật thám Đà Lạt, lão C thì con tỉnh trưởng công an Biên Hòa, bà H thì ngày xưa thư ký văn phòng TT…ôi trăm thứ bà rằn, mình chả hiểu là chức ấy quyền ấy có gì không, chứ cái thứ hai con nhà kình địch giờ lại bắt tay  đoàn kết làm ăn chung thế này.

Lão Cú kể ngày trước nhà lão lúc nào cũng có cả tiểu đội gác cho ông già 24 trên 24, thay phiên nhau. Mình hỏi sao vậy, lão bảo sợ việt cộng nó thịt.
Nghe hãi, thế mà lần gặp ông cụ nhà lão ở VN lại thấy hiền khô. Ông vượt biên 3 lần đều không thoát, chỉ hai thằng con trời đánh là thoát mà bây giờ một thằng ngồi lù lù trước mặt mình đây, còn thằng nữa ở cách đây 50km.
Lão Cú được cái tài ba trong làm ăn và đối nhân xứ thế.
Những năm nhà nước chưa cho đám VK về nước thì lão đã làm nhiều Show ca nhạc, múc ca sĩ từ trung tâm Asia và Thúy Nga từ bên Mỹ sang hát, kiếm bộn tiền.
Có điều lão keo kiệt, hôm mình bảo lão là cứt sắt, lão cười hềnh hệch chẳng biết ý câu ấy là gì.
Cái mặt lão đi đâu cũng nhiều người biết. Người ta bảo thằng cha này có óc mà không có tim.
Lần đầu tiên lão xin giấy phép mang đám ca sĩ Việt Nam sang hát thì bị vô số người chống lại, người Việt bên West (tây Đức).
 Họ là người chế độ cũ, nên nhất khoát không cho đám ca sĩ từ Viện Nam qua hát.
Buổi bán vé đầy gian nan thử thách, khi vé đã bán hết, chuẩn bị đến giờ diễn thì một đoàn người Việt mình mang khẩu hiệu băng rôn biểu tình, cẩm diễn, diễn là tiếp tay cho cộng sản…
Vậy mà lão vẫn bình tĩnh, khi họ dọa đặt mìn vào Halle thì ai nấy đều xanh mặt. Đám ca sĩ vàng hết mắt, ngồi chầu hẫu trong cánh gà hội trường.
Lão Cú gọi cảnh sát đến, một bên Polizei, một bên người Việt chống lại. Lão cầm micro oang oang:
-         Tôi tiếp tay cho cộng sản hay các vị không biết mình là ai? Nếu các vị muốn hòa bình thì tôi mang người của nhà nước sang biểu diễn giao lưu đây, các vị muốn thay đổi thì đây là cơ hội để quí vị tiếp cận và nói chuyện với họ, cớ sao mang mìn bom ra dọa một dúm người biểu diễn. Các vị hãy thuyết phục họ đi, nếu họ nghe theo, nghĩa là các vị chiến thắng…
Chắc lão còn nói gì nữa, nhưng rồi tự dưng sau đó đoàn người bỏ đi hết. Và buổi diễn đầu tiên của Việt Nam trên Tây Đức thành công mỹ mãn, sau đó lão đưa tiếp đoàn sang nhiều nước châu Âu khác nữa.
Rồi những Show ca nhạc của lão liên tục diễn ra, nghe bảo ngày ấy lão có cả vài triệu USD.
Cỡ chục năm sau, nhiều người trong đám phản đối ấy vẫn còn gặp lão xin lỗi.

Nhưng thỉnh thoảng có hội hè gì bên này, lão ấy quay ra định giới thiệu cái gì về mình là mình lại bảo em đi toilet.
   (Chưa hết)

                                                            ĐHM, nước Đức 18.10.2013

4 nhận xét:

  1. Đặng Hà My Viết tiếp đi nha, phần đầu thấy thấm tứ phía đó. Thân!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình sẽ viết khi rảnh rảnh chút nhé, hứa với bạn, cảm ơn nhiều.

      Xóa
  2. Vỗ tay cho cái ứng xử cao thủ của lão Cú. Bên blogspot này khó truy cập quá cô Giẹc ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Oài, để lưu trữ bài viết thôi, bên này thì buồn hơn yahoo ngày xưa nhiều.

      Xóa

Bài nhiều người xem