Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

EM ƠI






EM ƠI
                                 .Đặng Hà My

.
Cho em một chút nắng vàng
Một long lanh giữa muôn vàn bể dâu
Trong ta một nhịp tim sâu
Sao trời nỡ đọa kiếp sầu em ơi

.
Đêm vờn bên cọng tơ lơi
Đầu thai vài giọt rớt rơi nụ hồng
Không mẹ
Cha cũng lại không

Bơ vơ mấy tuổi
Sắc không mấy mùa

Nhìn chim trong tổ nô đùa
Nhìn em nương đậu bóng chùa che thân
Ngẫm gì một chút lần khân
Thấy gì trong mắt em ngần ngần kia?
.
.
Bao giờ thôi hết chia lìa
Giang tay đời sẽ mang chia phúc phần
Nụ cười bên tiếng chuông ngân
Xin hoa nởmãi trên làn môi em
                                  ĐHM Chùa Bồ Đề 01.2013

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

THÁNG BA - hai bài thơ



.

THÁNG BA

Đặng Hà My

.

Nắng đậu về trên tóc

Lẩy bẩy màu mắt môi

Gió đậu về trên vai

Ngầy ngậy mùi da thịt

.

Tháng ba hây hẩy đồng trinh

Anh đào hồng hồng đỏ đỏ

Rôm rả nhú ấm mùa tao ngộ

.
Em ...

Vần thơ bỏ ngỏ

Tiễn đưa một nụ hôn

Sang phía bên kia suối nguồn

Tiễn đưa một tia nhìn

Về lại trong đêm

.
Có thể vầng trăng khuya sẽ độ lượng

Soi rõ con đường

Mòn vết tìm nhau...

.

ĐHMy 03.2011

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Thơ bị chôm nên tạm thời đóng, giờ mở lại


Hà My sẽ nói về việc một số Blogger  tạo ra rất nhiều trang Blog, xuất hiện biến hóa khôn lường vào một dịp khác.

Đi vào đọc họ thấy bóng dáng của khá nhiều người, trong ấy có cả khá nhiều hình, tượng...trong thơ HMy. Tức là, họ mang trộn đủ thể loại, nhặt nhạnh chắp vá câu chữ của người khác xào xáo lên làm của mình. Không những chỉ HMy là nạn nhân duy nhất. Khá nhiều bài thơ của những tác giả bên ngoài Blog cũng bị chôm chỉa, khi đọc họ thấy hình ảnh của giống cừu Dolly!

Thật bức xúc, tại sao họ phải làm như thế? Bước chân mình dù cao thấp, xin hãy là chính mình.

Xin nhắc lại: Thơ có thần, thơ có hồn...và thơ có lời nguyền của THƠ!
-----


NGƯỜI TỘI NGHIỆP MƠ GIẤC MƠ TỘI NGHIỆP
 KHUÔN MẶT CỪU DOLLY

                                                     (Gửi những kẻ chuyên rình rập đạo thơ)

Em xinh đẹp nên em không thể biết
Đêm rình rập cắn trộm giấc mơ ngoan
Em xinh đẹp nên em không hề biết
Bóng ma thường luẩn quất cánh đồng hoang

 Nhưng em biết một giấc mơ rất tuyệt
Trên bao la cánh đồng hoang đêm tuyết
Lúa mạch đen ngày mai sẽ chín vàng…

 Người tội nghiệp nên người không hề thấy
Ánh bình minh luôn trong sáng quanh đây
Người tội nghiệp nên người không thể thấy
Dòng suối vàng lấp lánh múa cùng mây

 Trong giấc mơ họ giật mình liên tục
Nghĩ sáng mai cả cánh đồng anh túc
Sẽ chết rũ
Vì quên rải phân gà...

 

                                            Đặng Hà My 2013

 

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

NHỮNG CHUYẾN BAY- kể chuyện


NHỮNG CHUYẾN BAY- kể chuyện
Mar 7, 2013 11:47 AMPublicPageviews 39515







NHỮNG CHUYẾN BAY

Đặng HàMy kể chuyện


Tớ ở dưới mặt đất cũng nhiều, mà lơlửng trên không trung cũng lắm. Đôi khi ngó qua làn mây bồng bềnh---không phải để làm thơ nhá. Nhất là lúc nó cứ rập rình nhưchơi nhạc…sống! Mình ghét nhất trèo lên những cái khoang ấy, ẹc, ghét của nào zời trao của ấy. Nào phải 1, 2 tiếng gì, cứ lộn đi lộn lại vài chục tiếng. Say thì không, tớ chả bao giờ say nó cả,nhưng mà…hãi…


Vừa ngồi xuống ghế, đảo qua dàn tiếp viên của hãng hàng không Vietnam Airlines, mắt chợt căng ra.

Một khung hình di động nhưcái mắc áo, chàng (rõ rồi nhé)…nhìn gần nữa…chàng thật, mà tiếp viên mới khoái chứ. Có thể mình hơi bị bung biêng khi máy bay cất cánh chăng?

Tưởng rằng không khách quan, nhưng phía bên cạnh, một lão lại đập vào vai, hỏi:

- Này, ông kia là tiếp viên hử?

Tớ tin tưởng đáp ngay:

- Chứ sao nữa, nhìn thìthấy, tuy nhiên anh ta không đeo biển, nhưng mặc quần áo dành cho tiếp viên và đang ẩn xe phục vụ khách đấy thôi.

Lão kia kêu toáng lên:

- Ui cha, sao trông anh ta như cái khung treo áo vậy?

Mình:

- Thì chắc phong hàn gìđó.

Chiếc khung áo đi lại, chỉ lo anh ấy không đủ sức khỏe phục vụ khách, nhưng tớ cũng vui quá, xem anh ta có cười không, tớ kiếm chuyện xin xỏ:

- Anh cho xin đôi tất!

- Hử?

- Anh cho em xin đôi tất! Thay vì đáng lẽ phải xưng chị, nhưng vìem này...cỡ khoảng 40, 45 gì đó nên ngại...thất lễ...

Anh ý ngó xuống, lấy tay khum khum che một bên tai, ngày trước ông Chi điếc ở gần nhà tớ hay làm thế:

- Ở đây không có tất ạ. Anh ấy đáp ngọt.

Thượng đế mình chịu thua, lỗi do mình, hôm nay quên không mang theo tất, vì Sì Goòng nóng nhưthế, ai nghĩ ra mà mang.

Rình lát sau chàng quay lại, tớ lại ẽo ợt:

- Xin lỗi anh cho xin hai cái dây chun

Chàng tiếp viên ngạc nhiên nhìn lại thượng đế. Lúc này tớ phải lưỡng lự giơ cái chân vừa thọc vào hai bao ni lông đựng chăn ban nãy ra, thanh minh:

- Là em buộc vào cổ… chân…cho nó chắc í mà.

Anh ấy bỏ đi, chắc nghĩ cái giống lạc loài dở hơi lên máy bay hành ông.

Nhưng mình đã không định bắn thì thôi, khi bỏ ra cả ngàn u- esì -đơ để bay lên từ quê hương sangĐức thì ắt là xót của, ắt phải hành tỏi chứ, khe khe.


Sau một giấc ngủ vùi, cái anh hình nhân nói không ra hơi lại ẩn xe phục vụ đồ uống qua, lần này hai chú. Một chú đeo biển trên ngực, chú hình nhân của mình không đeo, mình vừa nâng ly nước cam vừa hỏi:

- Anh cho hỏi, sao anh kia đeo biển mà anh không đeo?

Hình nhân của mình lại chòng chọc nhìn thượng đế, nhưng thượng đế cũng không vừa, chòng chọc nhìn xoáy vào vùng ngực trái của chàng, chỗ ấy là trái tim đangđập đập hòa nhịp đồng hành với cả hàng trăm quả tim khác, sao màhéo cho được.

Chàng đành phải gượng gạo đáp lễ và chỉ vào ngực:

- Biển đeo ở phía trong.

- Tức là trong áo gile ạ?mình hỏi rất lễ phép.

Chàng gật đầu, cũng ngoan ngoãn, có vẻ như chấp cái loại thượng đế hủi như mình làm quái gì.Trong khi mình định muốn chàng vạch hẳn áo ra cho xem phía trong cóbiển thật hay không thì lão bên cạnh lại khúc khích cười.

Mình quay sang:

- Lại vô duyên thế, cười gì?

Lão này chắc bị giời cù, lão vẫn cười, nhưng che miệng ý tứ:

- Này, mợ nhìn xem, cái dàn tiếp viên trên chuyến bay này như bị đơ ấy.

Lúc này mình mới soi kỹ,quả thật chưa bao giờ gặp phải dàn tiếp viên nào như thế, mình mắng lão:

- Đề nghị anh trật tự nhé,xấu đều còn hơn tốt lỏi, tớ thấy dàn này đều cả mà.

Dòm mãi rồi cũng lọc ra một em nổi trội trong cái dàn quá lứa, mặc dù đường đi của ẻm cũng vẫn còn chất loẹt quẹt như buổiđêm vừa tỉnh giấc quờ chân tìm dép, mặt nàng cau có với một thượngđế ngồi phía trên mình, vì tđ kia không thích ăn đồ ăn có sẵn, mà đòi mỗi hộp mì tôm ăn liền, em gắt:

- Chờ tí.

Eo ôi là mộng ôi là mộng, chả biết là tí nào? có người gắt hay nhăn mặt như Tây Thi thì ai chảmuốn nghe quát, thậm chí chửi cũng ok, đằng này, bao nhiêu là linh khí của tớ đã lồng hết vào cái biểu tượng cuối cùng về cái sựđẹp và diễm của VA, hu hu...cái mắt nàng ấy đưa xéo ra đường sau, lộn một vòng qua mấy chiếc ghế rồi xoay về nguyên bản vô cảm.

Đành vậy, tớ xoay người cho miệng ghé vào cốc nước cam.


Tất cả mọi người đang ăn uống xì xụp thì bỗng „hụp“ một cái, mọi người kinh hoàng hét lên, cà phê, trà,đồ ăn đổ lòng chỏng, bắn lung tung. Ai cũng ôm trái tim đang phiêu diêu bay bổng giữa 9 tầng mây của mình. Mạnh ai nấy giữ, quá lắm thìcũng như Titanic là cùng.

Từ lúc ấy, chả ai muốn ăn uống gì nữa, tâm trí đâu mà ăn, tim thót, máy bay như sắp bay vào vùng tam giác Bermuda.

Chịu, mai mốt ai cũng biết nhào lộn, cần quái gì phải luyện với tập…


Còn hơn 1h nữa là hạcánh, tiếp viên thông báo dõng dạc:

-Vì lý do máy bay vào vùng thời tiết xấu nên chúng tôi sẽ không phục vụ đồ uống nữa.

Tất cả bặt, chả bặt thìsao, đã ai hoàng hồn đâu mà chả im, nhưng mà lạ, thời tiết gì màxấu từ lúc cất cánh cho đến lúc hạ cánh thế hử ông zời. 11h bay.

Lúc hạ cánh, vỗ tay to hơn vụ nổ kho pháo ngàn năm Thăng Long tại Mỹ Đình năm 2010..

Không phải mình soi mói gì người Việt đâu, thậm chí mình là người cực yêu người, yêu tổquốc và quê hương, nên một năm mới bay mấy lần về, he he, mà toàn đi của VA, coi như ít nhiều cũng mình ủng hộ nhà mình.

Ngày trước toàn cơ trưởng của nước ngoài, dù có đi qua vùng bão cũng chưa bao giờ bị tụt hậu như vậy.

Hai chuyến vừa rồi trong năm 2012 mình đi là do phi công của ta lái, cả hai lần đều như vậy. Chả biết thực hư thế nào.

Hãi quá, mọi người cứ xì xào ý kiến, mình chỉ nghe thấy một bác ngồi gần nhất bức xúc nói với chồng:

-Thì cứ quen thân gí nhau vào. Có ngày họ lấy pin lắp vào cánh điều khiển tựđộng không biết chừng. Mình lại gắt:

- Bác cứ nói thế, cắt giảm thiểu chi phí cũng là cách tiết kiệm đấy chứ, thôi thì lọt sàng cũng xuống nia, không vào nia thì vào nong, bầu bí chung giàn…

---

Chuyện thật 100%, chuyến bay đó là: Fr Ho Chi Minh City To Frankfurt

Ký hiệu: VN121 thời điểm: 9 AuG
---
Đợt rồi buck của Qatar mà vẫn nhớ VA, khổ thế.
ĐHM tháng 3.2013.
------

--------------

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

MẮT GIÓ- đoản văn- BIỂN VÀ EM-thơ

MẮT GIÓ- Đoản văn
Mar 4, 2013 10:32 PMPublicPageviews 891






MẮT GIÓ

Đoản văn Đặng Hà My


Khiếp, cặp mắt nửa như trêu cợt, nửa như lên đồng. Hai đứa tí nhách đã từng có mặt trên đời mươi mấy năm rồi.

Ánh trăng xiên chếch, tay thợ ảnh vườn vừa chụp xong cả trăm tấm ảnh. Đến tấm cuối thấy rãrời tay chân, cổ họng như bị bóp nghẹt, đèn flash chớp lòa…

Hai cặp mắt, bốn con ngươi, này điêu ngoa, này dịu dàng, này trêu ngươi thách thức.

Bút với chả nghiên, viết lách quái gì mà tả có ánh mắt người ta cũng không xong. Nào là mi cong mắt ướt, nào là vui như trẻ thơ, nào là buồn như miên du…

Dở, dở ẹc, có tả được nổi cặp mắt của những người có căn quả không?

Say điên ma mị, ánh nhìn của những mảng chớp dưới đám cầu vồng lung lay sắc tía

Lạy chín phương trời

Mười phương chư Phật

Chư Phật mười phương.

Cái gì cựa trong tia nhìn, cái gì bất lực trong bệ phóng?

Buồn lan man, rủ rê chào mời kẻ đang vẽ dở những bức chân dung loang lổ.

Màu vẽ bất lực

Đen nhung, trầm xám.

Ngôn từ bất lực

Hụt hơi kiệt sức!


Ôi, mồm điêu mắt gian…tay thợ ảnh hóa thân vào nghề đồ họa.

Nhìn. Run rẩy.

Cứ là thế thật, nụ cười đảo điên nhân thế, ánh nhìn lòa hết chiều xanh.

Khuya khoắt lắm rồi, nhưcó mùi hương trầm thai thoát, tay thợ ảnh từ vườn thanh, thanh không sắc, thanh không hương, không thèm ngủ gật mà cứ chòng chọc nhìn bốn hướng như kiếm, tìm… rảo bước vòng qua gốc cây bồ đề bên vườn chùa.

Quay lại, vẫn chỉ là hai nàng mặc áo bông trần hoa, một đen thêu hoa sen, một xanh thêu hoa cúc. Sao cứ chông chênh, nghẹt thở vì mùi hương la đà.

Không từ phải mấy gốc cây mà hương trầm thong dong bay trong gió, chắc từ vú họ thoát ra, giámà vun đầy vốc sữa từ trên sông Ngân vào đó nhỉ.


- Hớ ơ, này này, nhà ngươi nghĩgì mà đần mặt ra thế? Tiếng hai người con gái lảnh lót trêu rồi cười rinh rích.

Người con trai hất mái tóc dày đen nhánh, cặp kính lóa sáng trong đêm, có thể là ánh sáng vầng trán anh ta không chừng.

Những đóa hoa sói trắng muốt như nụ cười của trăng.

Chân có vẻ hơi mỏi, họ rủ nhau cùng ngồi xuống mấy vuông gạch cổ, những viên gạch như ken dày lại, họthấy những ngón chân không xỏ giày của mình dẫm lên bóng lá tre già,ngọn tre vồng cao đung đưa.

Ba người chụm lại thành một khối như hình tam giác, gió thổi, tóc không bay.

Cây bồ đề đối diện đứng im lìm.

Họ hát, hát rất khẽ,chẳng phải dân ca, chẳng phải tuồng chèo. Ngỡ nhịp chầu cổ.

Í a này bữa nọ

í a này mùa xanh…

Cặp mắt hai người con gái phát quang trong đêm, càng khuya ánh nhìn càng sáng, ảo lạnh.


Một vài chục phút trôi qua, họkhông hát nữa, tách nhau ra.

Mỗi người đi về một hướng. Bóng họchìm, tay thợ ảnh không còn thấy mùi hương nữa, cả những tia nhìn của hai cô gái dường như đã luồn hết vào xa xưa, ánh điện tỏ dần…

Cây bồ đề đung đưa tán lá, bụi tre lại đứng im lìm.

Ba người ba ngả, bóng đổxuống lòng đường, in rõ từng lọn tóc của họ rối tung vì gió…
.

ĐHM 2013
----

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

HM



Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Tết xứ người 2013

Năm vừa rồi về Việt Nam ba lần, trước tết Âm lịch mấy hôm lại bay sang xứ người đón tết, đúng là vòng cứ loanh quanh. Chán chụp ảnh với người nhớn, đành đi ve vãn lũ trẻ con hàng xóm chụp cùng lấy khí thế năm mới.
                                         Các chị này hát: em ơi có bao lâu, 60 năm cuộc đời
Cậu bé nhà chị hàng xóm mặc áo hồng

Bài nhiều người xem