Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Viết ở phòng chờ

Viết ở phòng chờ
Oct 29, 2010 4:22 PMPublicPageviews 12 17


 
Ngày xưa tớ học trường Chu Văn An, hôm nào cũng đi qua đường Thanh Niên, một lần trên đường về, có một anh trông khá thư sinh đi theo, cho anh đi cùng em nhé, mùa này Hà Nội bắt đầu vắng những cơn mưa rồi, chỉ mang máng nhớ thế, thấm thoắt thời gian đưa, thật vô tình, bất ngờ gặp lại, hoá ra lão chính là chàng thư sinh thuở nọ…Úi giời, tay bắt mặt mừng, anh em rủ nhau chụp ảnh tá lả, cứ hơ hớ hềnh hệch, chả biết lão có dính dáng gì đến nguyên tử hay hoá học gì không, mà khi gặp, nhận ra nhau, lão ấy véo tớ: a, nhận ra con ranh này rồi nhé, ngày bé mày xinh như búp bê, bây giờ…Tớ: bây giờ sao? Lão: bây giờ trông mày điêu điêu chứ chả thánh thiện như ngày xưa, ha ha ha…
Hóa ra, quanh quẩn Hà Thành cũng như đường chỉ trong tay, có lạc nhau đến nửa vòng quả đất, thì vẫn kết tinh lại với nhau ớ đâu đó, ví dụ như ngàn năm Thăng Long chẳng hạn, cái vui nhất là cười nói chả phải chúm chím hay giữ kẽ gì, tớ hoá thành Thị Nở, hềnh hệch cõi nhân gian… Có đứa bạn, từ Đồng Mô về, tò mò: này, dân Hà Thành gì mà cứ hềnh hệch thế hở, tớ: ối giời, bọn tao là tri kỷ từ kiếp trước cơ, bạn : tri kỷ sao không lấy nhau? – sao mày điên thế, lấy nhau thì sao gọi gì là tri kỷ, bạn:- tao lạ gì, tri kỷ bây giờ toàn ngồi trong nhà nghỉ với khách sạn, mày vào đó mà xem,Tớ: thế à- bỏ mẹ, liếc xéo sang thằng này, chả hỉu nó nói ai thế hử…à, này lũ lụt miền Trung đấy biết chưa, tớ: trông mặt mặt này điêu điêu thế thôi, nhưng cũng thừa biết nỗi khổ của loài người nó chạy đến đâu đấy nhé, chả cần hô hào, đóng góp trong im lặng nhé, lần trước bị một quả 2 va ly thuốc ủng hộ bệnh viện T.D, vừa xách xuống sân bay Tân Sơn Nhất, đích thân giám đốc bệnh viện ra đón, lại quả cho hẳn một bó hoa to tướng với nụ cười vừa cởi vừa mở hết cỡ, áng chừng nụ cười “mười phân’’ vẹn mười nhớ, rồi nhẹ nhàng như làn gió sớm bay đi cùng hai valy 40 kg đầy thuốc mang nhãn hiệu made in Germany, chỉ tội một thời gian sau mới ngu thộn mặt ra khi biết chả có ai được nhận từ thiện số thuốc ấy cả, hi hi, hoá ra tài thế, chất rắn bay hơi nhanh hơn chất lỏng nhỉ, chả biết có ba người mà uống làm sao hết chỗ thuốc ấy nhở? thôi mà, để gió cuốn đi đi, hi hi, đừng có đào bới...
Chiều, sang nhà cái Hồng, lão chồng Hồng đang vừa nghe điện thoại vừa rít lên với con bé Ôsin: Thảo ơi, mày là hôi nách lắm đấy nhé, con Thảo đang xuống cầu thang, mặt đỏ bừng, chú bảo gì cháu ạ, chú: mày toàn lấy khăn của tao lau nách, Thảo: ơ, cháu …cháu có khăn của cháu, cháu có bao giờ dùng khăn của chú đâu ạ, chú: này, mày đừng có chối, khăn của tao ngày nào chả vò xà phòng thơm trắng tinh sạch sẽ, thế mà loáng một cái tao lấy khăn rừa mặt đã thấy toàn mùi của mày, hai chú cháu cãi nhau như mổ bò, con Hồng chửi chồng: thôi đi lão, nó chưa chồng, có thế nào thì phải tế nhị nói với tôi để tôi nói với nó, rồi mua thuốc cho nó bôi, chồng: cái bọn nhà quê này nó vô ý bỏ mẹ, bà tuyển cho tôi một lũ Ôsin toàn thối tai hôi nách, bà như có tư thù với tôi tư kiếp trước hay sao hử. Hồng nguýt: này, lão chưa quên cái vụ đi matxa hôm nọ chứ, lão chồng loanh quanh không nói gì đi lên gác, Hồng: mụ biết không, tôi vô tình vào cửa hàng con Hương làm đầu kiêm matxa, đúng lúc thấy lão đưa cả ví ra để thanh toán: em cứ lấy bao nhiêu thì lấy, con Hương đang ưỡn ẹo, em chỉ lấy đủ công sức của em thôi, đấy, với gái mú thì thế, mà về nhà đưa lương cho vợ, lão đếm từng tờ, lại còn sợ kẹp díp…Tớ đang ngẩn ngơ nghe, được thể, nó tiếp: bây giờ chả tin được mụ ạ, đàn bà con gái lắm mánh khoé lắm, các lão bây giờ cũng ma mãnh chả kém, toàn tung chưởng, anh có vợ rồi, tuy ở chung nhà nhưng không chung giường, đời anh là cả chuỗi dài đắng cay, ngả hẳn nón chào nhau như thế, mà vẫn đâm đầu vào, thời này á, đâu đâu cũng khoái cầm nhầm, bắt được tận tay lại giả ngô giả ngọng: ô, thế à, của ông à, của bà à, tôi nhầm, cho xin lỗi nhé, nó dòm tớ nói tiếp: ôi giời, mụ ở nước ngoài, dân Tây Đức thì càng ngẫn nặng, nhìn cái mặt nghệt thế kia, thôi về đi, ở bên đó lạc loài lắm, như mụ thì vớ đâu chả được vài thằng, tớ: tao nghĩ rồi, ngăm ngăm nuốt vậy cho qua 1 đời, cái thằng tử tế thì vợ con dính chặt, thằng độc thân thì toàn đồ pha ni lông, mà tao bây giờ cũng pha sợi tổng hợp rồi, hai bên kết lại thì chỉ có lên Sài Đồng mà ở, hi hi... Chồng Hồng từ trên gác đi xuống, góp chuyện: các mụ biết không, ở cơ quan tôi có mấy cô bé rất xinh, toàn bằng tiến sĩ, thạc sĩ, con nhà cơ bản hẳn hoi, vậy mà cứ miệt mài tu dưỡng, phấn đấu, hỏi đến chồng con thì lắc đầu quầy quậy, em chả có thời giờ, rủ đi nghỉ mát cũng kêu bận việc, tức quá tôi bảo: này, em ơi, đèn sách như các em hàng chục năm trời, cũng không bằng mấy em chân dài nó giạng háng 1 đêm…
Hết chuyện, Hồng lấy ô tô, đưa tớ đi chơi, đến đoạn Hoàng Hoa Thám, bánh trước sa xuống nắp cống vỡ, 3 thằng thanh niên phải bê bánh xe lên, cước phí 50 ngàn, hơ hơ hay thế, cứ như bị sập bẫy giữa ban ngày ấy nhỉ, chỗ nào cũng thấy xây sửa đường, nhà nước chịu khó vì nhân dân ra phết nhỉ. Xe đến hồ Giảng Võ, đang nhìn ra cửa sổ, chợt Hồng phanh kít lại: mụ ơi, con Lan kìa, theo tay chỉ, thấy con Lan đang hớt hải chạy, ông chồng chạy trước, tò mò, Hồng đánh xe theo, 2 người đuổi nhau vòng quanh hồ, bọn tớ lao xuống, cái Lan vừa tóm được chồng, lục túi áo, giằng co một cái túi ni lông màu xanh, Lan nhanh tay hơn, túm được, mở bung ra, ối giời, một chùm bao cao su vỏ màu hồng rơi xuống đất, Lan: giời ơi, ông còn chối nữa không? chồng gân cổ: này, mụ đừng có nghĩ linh tinh, bao cao su này là của sếp, lão vừa đi nước ngoài về, lão ấy gửi... Lan:hơ hơ, tại sao lại phải gửi, mà sao lại gửi lão, hóa ra các lão giống nhau à, tôi đang nghĩ lão sếp cũng thanh minh với vợ lão ấy là bao cao su của thằng lính đấy, giời ơi, lòng vả khác gì lòng sung …các lão nghĩ ra trò đùa cho trẻ lên ba hay nhỉ, tôi sẽ ly dị cho mà biết…
Mà hay thật đấy, một lát lại thấy vợ chồng kéo nhau về nhà, như chả có chuyện gì xảy
ra, ớt này hình như cũng không cay lắm nhỉ, tớ tủm tỉm cười…an ủ Lan: Thôi, thời đại
HIV, nó mang bao cao su theo là nó cẩn thận đấy, chứ nó mà không mang theo thì còn khốn nạn hơn mụ ạ, Lan nghe được câu an ủi cũng gật gù, vớt vát: biết thế, nhưng vẫn tức bỏ mẹ…
Lan rủ chúng tớ vào nhà, thấy đã có ba ông bạn đang chờ sẵn, chủ nhật, lại rủ nhau đánh phỏm đây. Bốn lão khệnh khạng rót bia uống, lão Hạnh: cô Lan có mỳ tôm cho tôi xin bát, hôm qua trúng quả đấu thầu, lính nó bắt khao, nhậu nhẹt các kiểu, bây giờ đói quá, thèm bát mỳ, một lát, con bé giúp việc bê lên, nó khoảng 18 tuổi, beo béo, đôi má hây hây bên bát mỳ nóng hổi, áo hơi chật so với người, 1 cái khuy như sắp bung ra, miệng hơi hô nhưng trông rất tươi, nó giống như một bức tranh dân gian đầy mầu sắc, đặt bát mỳ xuống bàn, lí nhí: cháu mời chú, tự dưng chả ai bảo ai, tất cả nhìn nhau tủm tỉm cười, Lan: này, các ông lấm lét cái gì đấy, nó mà làm sao thì các ông liệu hồn đấy…Tất cả các lão giật mình, đồng thanh: này, đây là không có chuyện ấy đâu nhé, các mụ là chúa hay áp đặt, chồng Lan: nếu nó làm sao chỉ có lão Hanh, he he…Lão Hanh là giám đốc, vừa về hưu, quê lão Nam Định, răng bắt đầu móm sều, cũng nhăn nhở cười theo. Vừa lúc, có tiếng rao bánh mỳ nóng, con bé giúp việc chạy tót ra ngoài, Lan nhìn theo: đấy, nó thích thằng bán bánh mỳ, cứ khoảng 8 giờ tối , thấy tiếng rao bánh mỳ là chạy ra ngay, mặt mũi hớn hở thế đấy…Tớ cũng nhìn ra ngoài, con bé đang đứng sát vào chiếc xe đạp cà tàng bên thằng bán bánh mỳ…
Lại nhớ đến chuyện chị Tâm, ngày bao cấp nghèo khổ, chị kể chị đi bán cá, có anh làm bài thơ dúi vào rổ cá cuả chị, thế là yêu nhau, anh trốn nghĩa vụ quân sự, bị bắt đi cải tạo, khi về, nhà anh nghèo quá, lại có 6 em nhỏ, chị Tâm thì bố bị mù, học hết lớp hai trường An Dương, chị bán cá có tiền đưa anh giữ hộ, anh giấu trong khung ảnh, đến ngày cưới, anh tháo khung ảnh ra, lấy tiền làm đám cưới, bây giờ họ đã giàu có và hạnh phúc, nhiều khi tay trong tay nhìn nhau đắm đuối, vẫn ôn lại chuyện rổ cá ngày xưa...
Đang viết ở phòng chờ chuyến bay về Hà Nội, phát hiện ra một thằng bên cạnh ngó xem, nó nhăn nhở cười, chị viết buồn cười thế, cho em đọc tí, tớ: ô, thế từ nãy mày dòm chị viết à, mày cũng khoái cái hệ hài kịch này hử, mày làm ở đâu, nó: em vừa ở kho ra, tớ: là ở đâu? Nó: bà chị ngáo ngơ như ở hành tinh khác vậy, kho Khám Chí Hòa, tớ rụt lại: mày chôm đồ à, nó: không, e tham ô, vụ của em cách đây 2 năm rồi, án kinh tế, cả nước đều biết, vừa lúc có thông báo đã đến giờ lên máy bay…
Hà nội 29.10.2010
Đặng Hà My





  • VITBEOXN VITBEOXN
    Đúng dân HN có khác, không lẫn vào đâu được cái giọng. Mình dân Ngọc hà ngay gần trường Bạn học. Tối bình yên HM nhé.
    • Private comment
      • Tử Đinh Hương Tử Đinh Hương
        Bức tranh nào của em cũng nhiều màu sắc My ạ, rất sinh động. Nét vẽ ngắn, không hoa mỹ nhưng đắt...
        Em về rồi àh, mai cafe Nhà hát chèo nhé!
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Mấy hôm nay bận quá chị ui, nhớ chị nhiều
      • Đàm Xuân Hoán Đàm Xuân Hoán
        anh xem tạp chí văn nghệ Vũng Tàu có bài thơ của HAMY được đăng đấy,số của tháng 10/2010-lặn lội gửi bài vào cả vtau, nhiệt tình với thơ lắm đấy. có phải bài "ngàn lẻ một chuyện tình không"
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Em chả phải gửi bài đâu cả, họ đọc Blog rồi in báo thôi, sau đó có gửi báo tạp chí tặng em, và nhuận bút những 120 ngàn, sướng thế, thế mà em tưởng được có 50 ngàn, hi hi...Giàu to rồi anh ạ
      • Private comment
        • Private comment
          • Thích Chân Thiện Thích Chân Thiện
            Nhớ Hà Nội...
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Cám ơn bạn nhiều
          • Trai Hà Nội Trai Hà Nội
            Viết ở phòng chờ Chuyện trên trời dưới biển Chuyện cuộc đời trắng, đen. Qua chân trời góc biền Nay gặp lại tuổi thơ Đầy ắp kỷ niệm xưa Những nẻo đ..
            Viết ở phòng chờ Chuyện trên trời dưới biển Chuyện cuộc đời trắng, đen. Qua chân trời góc biền Nay gặp lại tuổi thơ Đầy ắp kỷ niệm xưa Những nẻo đường ước mơ Đi cùng bao số phận May mắn và lận đận... Những nghịch cảnh... kiếp người !
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Cam on bai tho cuaTrai Ha Noi, chuc anh luon vui
          • Hường Vũ Hường Vũ
            Làm sao mà viết được trong cái khung cành ồn ả của phòng chờ thế nhỉ. Cách viết rất đặc biệt. Cảm ơn nhé!
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              cam on ban, chuc ban mot tuan nhieu y nghia
          • Dzoãn Gia Dzoãn Gia
            "...thằng độc thân thì toàn đồ pha ni lông". Xúc phạm quá, xúc phạm quá! Nếu không sửa gấp câu này, HM sẽ bị kiện ra tòa vì tội... vu khống đấy nhá!
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              TKs, sửa rồi nhá
          • Private comment
            • Private comment
              • Private comment
                • Bạch Tầm Xuân Bạch Tầm Xuân
                  Chị HM ơi, hình như cái còm này là kẻ gải danh bạn chị đó:

                  lao quangthau
                  Cách đây 32 phút


                  Thật cảm động cháu ạ, mong li..
                  Chị HM ơi, hình như cái còm này là kẻ gải danh bạn chị đó:

                  lao quangthau
                  Cách đây 32 phút


                  Thật cảm động cháu ạ, mong linh hồn dì luôn mỉm cười ở nơi xa đó cháu ạ, cháu thật có tình lắm ! ------------------------------- Em ko hiểu gì, hình như có ai đó đó giả danh Lão bạn của chị. Em đoán là kẻ mạo danh là phụ nữ.
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    tks ban, chuc ban luon hanh phuc
                • Tran trong thang Tran trong thang
                  Đi nửa vòng trái đất...vòng vèo mất bao năm rồi vẫn gặp lại cái phần hồn của mình tưởng chừng đã mất xin chúc mừng điêu nhá
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    Ai điêu????lão vừa phải thui nhá, lão bà bà đây lẫn rồi, mắt mũi kèm nhèm quá
                • TênTên
                  TênTên
                  • TênTên
                  • Oct 29, 2010 5:33 PM
                  Thật cảm động cháu ạ, mong linh hồn dì luôn mỉm cười ở nơi xa đó cháu ạ, cháu thật có tình lắm !
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    Thành thật xin lỗi NHẦM TIN NHẮN lão nhé
                • Tran trong thang Tran trong thang
                  Tem cho ẻm phát nhá
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    A, vườn đỗ của nhà dì em, hi hi

                  Không có nhận xét nào:

                  Đăng nhận xét

                  Bài nhiều người xem