Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

TIẾNG HÁT TRONG BỆNH VIỆN

TIẾNG HÁT TRONG BỆNH VIỆN (bài không để chế độcomment)
Mar 5, 2012 5:30 AMPublicPageviews 73 0




DSC_0293.JPG

VIẾT VỀ CHA.
Trong cuộc đời ai đã mấy lần hớt hải?
Từ máy bay con lao ra cửa, vẫy taxi và giục chạy thật nhanh về ngôi nhà thân yêu.
Xe bon bon…mà vẫn chậm…sao chỉ có 4 bánh hả trời? Sao không là 6 hay 10 bánh?
Bên hồ Tây lộng gió…cổng nhà khóa chặt như bài toán không tìm ra đáp số. Thẫn thờ, chiếc va li rời khỏi tay con…xung quanh chỉcòn bốn bề gió nổi, buốt lòng.
Hà nội trong con không còn là mơ nữa, Hà Nội trong con không còn là thơ nữa, cha đâu?
Gửi đồ đạc xong, con bảo lái xe chạy tiếp vào bệnh viện Việt Xô.
Khu A đây rồi!
Nhất quyết không đi thang máy, con leo cầu thang bộ bằng chính đôi chân của mình;
Thời gian ơi, xin ngừng lại...
Con khẽ khàng đếm từng bậc…một lên… một nữa… lại một nữa… nấc thang cuộc đời hay thang nấc đến gần với nỗi đau?
Hình như ông trời chiều lòng cho kim đồng hồ quay ngược, con thấy mình chập chững...thấy cha đang mỉm cười dắt con tập những bướcđầu tiên, hình như con mặc chiếc váy hoa vàng mông mênh như nắng. Cha cười trong ngất ngây hạnh phúc, con biết đi rồi...
Tất cả dòng chảy ký ức bỗng nghẽn mạch, những đườngống truyền chằng chịt trên người cha. Tại sao lại thế? Bậc thang cuối cùng đấy ư?
Lao vào bên cha, mặc cho mọi người nhìn thảng thốt. Con sung sướng tột cùng khi thấy ánh mắt cha, và đau đớn tột cùng, khi gục đầu bên cha...
Cha ơi, biển bao giờ cũng mặn, mặn từ ngàn xưa rồi, có phải con khóc đâu, biển đấy!
Dòng nước biển bỗng loãng ra...khi trên mắt cha có vài giọt nước sánh đặc lăn từ từ xuống gò má lốm đốm vết đồi mồi, có lẽ đấy mới chính là nước mắt.
Con lấy tay xoa lên má, lên quầng hõm trên mí, lên cằm cha, và cầm hai bàn tay như muốn truyền sức sống của mình để đánh bật bệnh tật đang hành hạ Người.
Từ tấm bé sống trong yêu thương của cha mẹ,con chưa bao giờ biết thế nào là mất mát hay đau khổ. Nhưng bây giờ con biết rồi, xin trời hãy trừng phạt mình con, thế thôi.
Bác sĩ vội chạy vào, và mấy cô y tá kéo con ra ngoài...Họ bảo:
- Em bình tĩnh đi, bác qua cơn hiểm nghèo rồi, nhà em có phước đấy!
Họ đùa hay họ không nghĩ ra. Phước gì kia chứ, khi bố mình ốm mà mình lại ở tận xứ nào.
Con bình tĩnh rồi...mắt con ráo hoảnh, con kiêu hãnh và bước lại phòng, nơi mà tất cả những ai qua đây cùng phải âm thầm chiếnđấu với số phận, con không sợ nữa. Trên trán con bây giờ là những mạch máu căng lên, con bậm môi lại, cứng cỏi lạ...
Hôm sau con vào, lần này bắt đầu có ánh nắng nhảy nhót quanh lùm cây, thấy những cô bác đi dạo quanh bệnh viện, con đưa mắt chọn trước cho mình một dọc sân có bóng mát, bụng nghĩ chỉ mai kia thôi sẽ dìu cha dạo quanh đó. Và con háo hức bấm thang máy đi lên.
Con dừng lại bên cửa phòng, ngạc nhiên vì nghe có tiếng hát vọng ra:
...Suối mơ...ôi nguồn yêu mến, còn ghi khi bóng ai tìm đến...
Nhìn vào cạnh giường cha là một bác gái ngồi trên ghế, tóc hơi lốm đốm sợi bạc, mặc áo sơ mi màu ghi sáng đang nắm tay cha...đôi mắt long lanh, miệng cười rất tươi, bác hát say sưa, vài sợi tóc vương trên má như đùa nghịch:
...từng hẹn mùa xưa cùng xây nhà bên suối ...nghe suối róc rách trôi, hoa lừng hương gió ngát, đàn nai đùa trong khóm lá vàng tươi...
Suối ơi...cội nguồn yêu dấu...
Căn phòng 16m vuông chòng chành tràn ngập tiếng chim rừng, tiếng suối reo, bao nhiêu là hoa lá đủ các màu sắc như trong truyện thần tiên...
Bác có giọng ca trong vút, sao có tuổi mà vẫn truyền cảm được như thế, chỉ có tiếng vọng trong trẻo của tâm hồn mới có thể thổi vào đó một sức cuốn hút đam mê kỳ lạ đến vậy.
Nước mắt con lã chã như đang hòa cùng dòng suối trong bản tình ca của Văn Cao.
Không còn nhìn thấy những bình chứa ô xy màu đỏ, màu xám hay máy thở nữa.
Cái thiêng vẫn là cái thiêng, nó không phải được cấu trúc, mà được đem cho, được ban tặng.
Con thành cây mọc rễ bên cửa, không dám thởmạnh, chỉ sợ ngọn nến lung linh trong mắt cha tắt mất, khoảng 10 phút sau thì bác gái kia bảo:
- Anh vui không? Anh thấy bài hát có gợi nhớ những kỷ niệm thời chiến xưa không?
Cha gật đầu...và con hạnh phúc.
Con bước vào phòng, bác reo lên:
- Kìa, con gái vào thăm anh rồi này, quí hóa thế, con ngồi với bố đi..
- Conđến bên cha là nghĩa vụ mà bác! Con đáp lễ bác.
Hỏi mới biết bác trai cũng nằm ngay cạnh phòng của bố. Con cảm ơn bác đã sang thăm bố, vừa lúc có bác sĩ đi qua, họ cùng đùa:
- Đấy, tôi bảo sao cán bộ không được đẻ nhiều, bây giờ phòng bác nào bác nấy vắng ngắt. Mãi lâu lâu mới có con cái vào thăm, không thì chỉ có ông bà chăm nhau.
Sống mũi con lại như có ớt, hôm nay con dỗ dành mãi mẹ mới chịu ở nhà, mẹ bị nhức chân...
Ngồi đấm bóp cho bố một lúc, con chạy sang phòng “người đàn bà hát” ban nãy, hỏi han... Hóa ra bác gái ngày xưa cũng bên tổng cục chính trị cùng bác trai, sau hai bác lấy nhau, vừa là vợ chồng, vừa làđồng chí, vừa là đồng đội.
Bố còn nhớ không, ngày bố đi bảo vệ luận án ts bên Liên Xô (cũ) thì mẹ được kết nạp đảng. Bố đã viết cho mẹ dòng này, đến nay con còn nhớ như in: “Em thân yêu, thế là chúng mình đã cùng đứng trong một hàng ngũ, cùng chung một lý tưởng, một mục tiêu phấn đấu, giờ em đã trở thành đồng chí của anh rồi, hãy cố gắng dù em đang còn vất vả vì anh và các con...”.
Đúng là bây giờ, dù thời gian có trôi đi, hay biến đổi rất nhiều, thì cây “phả hệ” lẽtự nhiên vẫn phải lần cành nhánh của nó hoặc theo thân cây mà tìm xuống gốc.
Bởi thế hệ chúng con ngày nay, chỉ suốt ngày với những tào lao trên Wikipedia, hoặc những ngữ cảnh của thông điệp Ceefax...
Những chủ doanh nghiệp, nhằm thích ứng không ngừng với biến đổi của thị trường. Một bên là tranh đấu cho quyền lực, một bên là tìm kiếm lợi nhuận.
Hình như đạo lý bây giờ là phải phục tòng quyền lực như trò ghép chữ digital vào modernism.
Và thời này, có cái gì bất ổn từ trong tâm thức. Làm sao nhìn thấy được những ánh sáng lung linh tỏa ra trong căn phòng 16m vuông kia? Làm sao người ta có thể chống chọi với bệnh tật chỉ bằng một lời ru, một tiếng hát? Tình người trong suốt như pha lê, không một tham vọng dối trá hay ý chí lạnh lùng; hoạ chăng đó là ảo ảnh, một thế giới ngoại vi khác?
Thời nay, phương tiện truyền thông kép; điện thoại di động, email, internet, máy vi tính cho mỗi nhà với công năng càng ngày càng nhanh, mạnh, mới đủ sức đưa được tinh thần con người lên đỉnh nguyệt cầu.
Để rồi có một lần, cha gọi con lên phòng đọc sách trên tầng ba và chỉ thẳng vào mặt con, giọng nghiêm khắc: - Bố thất vọng vì con!
Tặng cha.
Có nỗi nhớ từ thưở ấu thơ
Đêm nay òa về rất thật
Tiếng khóc khai sinh trong đêm tất niên
Giao hòa phím trầm
Hà Nội và
Cha
Con chuồn chuồn nhỏ về trong đêm hoang lạnh
Mong manh cánh mỏng
Trong buốt
Giấc đau Người
Chiều đông
Câu ca tụt nhiệt rơi dưới gầm trời
Thảng thốt
Hà Nội
Nát bài Thơ...
Chiều đông
Bóng cha ngồi nặng trĩu
Ước gì con nâng hết
Hai vai...
Còn được không ?
Về lại ngày xưa
Đường Thanh Niên cha dắt con đi học
Trường Chu Văn An
Đốm lụa rải hoa vàng...
Cho gió xanh đùa trên tóc mướt
Trẻ thơ cười
Bầy sáo nhảy lò cò...
Đâu rồi?
Đốm người ngày ấy
Đâu rồi?
Chấm người ngày ấy
Chỉ còn lá rụng
lao chao
Chỉ còn lá rụng
hanh hao
Chỉ còn lá
Ngắt khoảng trống bơ phờ
Hà Nội 24 giờ
Nhựa ứa
Đêm tất niên - không trừ được tịch.
HMy.2012
---------------------------------
Bố ạ. Cái bệnh viện Việt Xô được mệnh danh là BV dành cho các cán bộ cao cấp.
Đến khu A là nhất rồi, mỗi người “được„ nằm riêng một phòng, có chế độ chăm sóc đặc biệt. Các y bác sĩ đều vui vẻ, chu đáo và nhiệt tình. Nên con những tưởng là yên tâm tuyệt đối.
Nhưng thời gian bố nằm đó con mới nhận ra một điều, nhiều bác sĩ loanh quanh, nguyên tắc cứng nhắc, sợ trách nhiệm… Nghe vài người nói thì hình như họ ngại đụng đến vấn đề tiền bạc, dù gì cũng mang tiếng BV trungương, sợ xấu mặt.
Con có nói chuyện với tay bác sĩ đã từng du học bên Pháp về, (anh ta là người trực tiếp điều trị sau cấp cứu cho bố);có lúc hắn lại hồ hởi khoe với con: -em biết không, hôm nay anh vừa làm chết hai cụ. Con hỏi: - tại sao lại thế?. Hắn bảo: -chảbiết sao, cứ đến ca của anh là nhiều cụ chết thế!!!
Nhưng cái điên khùng của hắn là khi bố về nhà rồi; có lần khoảng 10h đêm gia đình mình gọi điện nhờ hắn xem bệnh cho bố thì hắn từ chối thẳng thừng, xin trả thù lao thật cao hắn cũng không, nhất định không. Ai cũng bảo gặp hắn rất khó. Thế mà khi con về thì hắn khác hẳn, không gọi hắn cũng lên, có lúc còn ra oai thay ống cổ cho bố, làm chảy hết cả máu và bố rất đau. Thực ra là thay ống cổlà việc của y tá, họ làm khéo hơn.
Hắn liên tiếp dọa con là chuyển viện cho bố nếu xảy ra điều gì hắn không chịu trách nhiệm. Thôi, chuyện của hắn; con cũng chỉ dừng tới đó…
Và sau khi săm soi cách điều trị của các sĩ trong đó, con giật mình vì họ quá dốt. Xin lỗi vì con nói sự thật. Cả tháng trời mà vẫn chả đâu đến đâu, mặc dù bạn bè con là bs ởnhững BV khác đều nói rằng bỏ ống cổ ra được rồi. Nhưng đến cả PGĐ bệnh viện cũng khăng khăng là không bỏ được.
Để cho bố lay lắt saođành. Con đành quyết định sang thẳng viện 108 của quân đội ngay bên cạnh đó.
Con lang thang trong bệnh viện, mong có phép mầu nào.Vô tình con gặp được bác sĩ phó trưởng khoa hồi sức cấp cứu, đó là đại tá H. Con trình bày với bs. Không ngờ được chấp thuận luôn cùng thái độ rất cởi mở, nghiêm túc và ân cần. Con bỗng con linh cảm về những người bác sĩ trong quân đội mới chính xác là “thầy thuốc như mẹ hiền „.
Ngày quyết định đến, khi bác sĩ rút ống ra, trong vòng có 10 phút. Cả nhà mình như trút được gánh nặng vô biên.
Và quyết định theo cách điều trị của bv 108. Được bác sĩ tới tận nhà, chúng con quyết định bỏ hết tiêu chuẩn của bệnh viện Việt Xô.
Ơn trời, ơn vị bác sĩ đó, bố nhanh chóng hồi phục. Trộm vía, không ngờ bố hồi phục nhanh kỳ lạ. Giá mà ngay lúc cấp cứu vào thẳng 108 thì chắc tình trạng của bố đã tuyệt vời rất nhiều.
Chỉ ân hận là lúc ấy con ở xa quá.
Và cho tới bây giờ, con biết con là đứa trẻ to xác và bất hiếu!
Con HMy 2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài nhiều người xem