Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

Ôi trời ơi, người ta bình thơ con cóc của tớ

Ôi trời ơi, người ta bình thơ con cóc của tớ !
20:28 22 thg 7 2010Công khai22 Lượt xem 14


Mạn phép nhà thơ Kiều Anh Hương cho HMi bê lời bình của anh về nhà.Tuy hơi dài, đọc chưa hết thì mắt HMi đã gíp lại
.

(Vì có vài điều tức anh ách nên phần cuối HMy sẽ giải thích cho anh vì sao anh luôn là tên trộm đi phía bên tay phải)

HAI ĐƯỜNG THẲNG
Cũng như bao bài thơ trong thế giới blog hay chính xác hơn là trong dòng chảy thi ca không chuyên mà tôi đã tìm, đã chọn và đã bình… Lần này, sau một quãng đường rất dài từ nam ra bắc, từ đông sang tây, tôi dừng lại ở thành phố Dortmund, một thành phố nằm về phía đông của vùng Ruhr của nước Đức để nhặt ra một bài thơ (trong nhiều bài thơ) mà tôi ưa thích của tác giả Đặng Hà My – một nữ sĩ sinh ra trên đất Yên Phụ – Hà Nội vẫn còn gìn giữ được gần như nguyên vẹn dáng hình của một người con gái Tràng An… nhưng vì cuộc sống mưu sinh và cũng vì nhiều lý do khác nữa đã trôi dạt sang phía trời tây để định cư và sinh sống.

Hẳn rồi, cũng giống như bao đứa con đất Việt xa quê khác, nỗi nhớ luôn là sự khắc khoải khôn nguôi, hằng ngày, hằng đêm… huống chi, chị lại là người của đất Hà Thành – Thăng Long nghìn năm văn hiến…

Tôi cũng xin lấy tựa đề của bài thơ này để làm đề tựa cho bài viết của tôi : Hai đường thẳng… Chị viết:
Trên hai đường thẳng song song
Anh là tên trộm luôn đi phía bên tay phải
Hai con đường của ngày và đêm
Đo chiều dài sáng tối
Xoay theo vòng quay trái đất …
Anh đào chín đỏ, khế ngọt đầu môi
Tuyết và nắng ,
Nhạc Beethoven…chen điệu ca trù …
Cuộc tình cũ, mới
Trên hai đường thẳng song song
Anh là tên trộm luôn đi phía bên tay phải .

Đọc hết bài thơ và bất giác tôi dừng lại nghĩ suy. Tại sao chỉ là hai đường thẳng mà chị lại viết thành thơ được ? Đơn giản quá, quen thuộc quá, từ những ngày còn đi học cấp 2, khi làm quen với môn hình học, tôi và bạn, tất cả chúng ta, ai mà chả biết. Hai đường thẳng song song thì không bao giờ gặp nhau. Đúng quá rồi, tiên đề Ơclit (Euclid) đó mà : “Qua một điểm nằm ngoài một đường thẳng ta vẽ được một và chỉ một đường thẳng song song với đường thẳng đã cho”… Khô khan quá… Nhưng bất chợt, cái tiên đề này lại khiến tôi nhớ về một kỷ niệm đã xa, rất xa…

Thuở ấy, trong lớp học của tôi cũng có một cô bạn gái tên là Hà My vô cùng kiêu kỳ và dĩ nhiên rồi, tôi là thằng con trai học giỏi nhất lớp, đặc biệt là môn toán nên cũng khá kiêu; Vì vậy nhiều bạn trong lớp không ưa gì và tìm cách ghép đôi, trêu chọc tôi với Hà My… nhưng bọn họ đâu ngờ, đó lại là điều làm tôi thích thú, Hà My xinh đẹp thế kia cơ mà.
Thật không may cho tôi, Hà My vẫn thế, kiêu kỳ với cả tôi. Nhưng đúng hôm kiểm tra bài về tiên đề Euclid, thầy giáo gọi Hà My đứng lên, cô lúng búng… Nhanh trí và ngồi gần, tôi khẽ nhắc bài cho Hà My. (Thường tôi cực ghét việc nhắc bài trong lớp, vì tôi là lớp trưởng mà ! Ma xui quỉ hơn ơi !) Trả lời được câu hỏi, thầy khen và cho điểm tốt. Thế rồi, ngày ấy bỗng trở thành bước ngoặt, từ đó Hà My khá thân thiện với tôi. Ngẫu hứng, trong một lần đi bên nàng tôi chợt nói, may mà có Euclid, có hai đường thẳng song song mà chúng ta được gần nhau hơn… Nhưng vẫn tính cách kiêu kỳ như thế Hà My cười tủm và nói, nhưng hai đường thẳng song song thì chẳng bao giờ gặp nhau đâu… Tôi tưng hửng !

Trở lại bài thơ với tác giả có cùng tên với bạn tôi xưa, có lẽ thế mà bài thơ “Hai đường thẳng” của chị khiến tôi dừng lại và suy nghĩ nhiều hơn; Nhưng vượt qua những ký ức vui buồn đó, tôi đã tìm thấy thực sự những ý thơ đẹp lộng lẫy và ngang tàng trong đó:
“Trên hai đường thẳng song song
Anh là tên trộm luôn đi phía bên tay phải
Hai con đường của ngày và đêm
Đo chiều dài sáng tối
Xoay theo vòng quay trái đất …”

Trời ơi, định mệnh chăng, thể như tôi là “tên ăn trộm” thực thụ và luôn “đi về phía bên tay phải’ của Hà My xưa để rình xem nàng sẽ kiêu kỳ đến đâu và kiêu kỳ đến bao giờ…? Để rồi chỉ cần nàng “sẩy chân” thôi là tôi sẽ nhào vô, trộm lấy… Thế nhưng quả là Euclid đã có lý, sau đó, tôi chưa bao giờ gặp lại Hà My; Chiến tranh đã vô tình đẩy xa chúng tôi ra đến khoảng cách của vô cùng, vô cực… Đúng như:
“Hai con đường của ngày và đêm
Đo chiều dài sáng tối
Xoay theo vòng quay trái đất …”

Dĩ nhiên rồi, Hà My xưa, nếu bây giờ tôi có gặp lại chắc cũng đã già lắm; Cỡ tuổi như tôi thì bạn biết rồi đây, tóc đã muối tiêu nhiều quá rồi ! Nhưng may thay ông trời đã cho tôi gặp lại một Hà My còn rất trẻ trung và cũng không kém phần kiêu sa, nhưng lại thật nồng thắm và đôn hậu…

Và cũng hình như… Những người con gái đẹp và đôn hậu lại thường gặp trắc trở trong tình yêu; Hà My của tôi bây giờ cũng vậy. Chị cũng đang đau đáu sống với những kỷ niệm xa vời mà như chị viết thì “Cuộc tình cũ, mới” cũng không dễ gì phai nhạt được; Vậy nên, bóng dáng của cuộc tình cũ vẫn luôn song hành (như hai đường thẳng song song vậy) trong đời chị. Cái thú vị, như đã nói, tôi cũng lại như thấy bóng hình của chính mình, “tên kẻ trộm” đang song hành cùng chị, dẫu thật zdớ zdẩn, nhận vơ…! Hì, chắc chị không thầm chửi tôi phải không ?!

Vâng, hẳn rồi, tôi xin nhắc lại - cũng giống như bao đứa con đất Việt xa quê khác, nỗi nhớ luôn là sự khắc khoải khôn nguôi, hằng ngày, hằng đêm… Trong bài thơ này của Hà My cũng vậy, ta lại bắt gặp nỗi nhớ:
“Tuyết và nắng ,
Nhạc Beethoven…chen điệu ca trù…”

Quả là “dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội…”
Khi tôi đang viết những dòng tạp văn này thì chắc chắn rằng chị cũng đang nhớ về Yên Phụ cái làng nhỏ xưa kia của chị nay đã hóa thành phố thị ven đô, mà không, đúng hơn, nó là cái làng giữa phố, giữa thủ đô văn hiến ngàn đời cơ. Người dân Yên Phụ không muốn mất làng nên đã xây lại cổng làng, đã xây lại Đình Yên Phụ để chiều chiều tiếng chuông lại vạng vọng xa vời xuống mặt nước Hồ Tây; Những khi như vậy tôi lại cồn cào và chợt nhớ về Hà My xưa và thầm đọc bài thơ “Hai đường thẳng” của Hà My bây giờ.
“Trên hai đường thẳng song song
Anh là tên trộm luôn đi phía bên tay phải..”!

Bên tay phải, nghĩa là xa tim hơn, nhưng không vì thế mà không nghe được trái tim của nàng đang thổn thức... Rõ khỉ, tôi đã yêu nàng từ bao giờ mà không biết !

Hải Phòng, ngày 21.7.2010
Kiều Anh Hương

Phản hồi từ HMy:

Cái tên ăn trộm lì lợm này gớm thật! Lão cũng khôn đáo để, ngày trước lão nhắc bài cho Hà My (ngày xưa của lão) để được đi cạnh và kết thân với nàng …
Bây giờ, lão lại bình thơ cho Hà My (ngày nay)? Rõ khéo!
Vì một ngày “đẹp trời „đây mà !!! Lão lang thang trên mạng - vớ được một HMy lạ hoắc, lão đi theo ngay, dòm dòm ngó ngó, xem cô ta là người thế nào?
Mình biết thừa, lão mê cái cô HMy ngày xưa đã từng cho lão bị “ tuột xích „! đến giờ lão vẫn cay …Nên lão xúc động ngay với cái tên trùng hợp vô tình đó! Lão viết …lão bình …hình như không kịp thở, dồn nén tất cả nỗi nhớ nhung về một HMy thưở xưa của lão, (cứ theo bút pháp mà lão có), thế mà tuôn trào ra …ướt đẫm lệ của HMy hiện tại …
Ai còn lạ gì lão là nhà khoa học, .lại còn kiêm nhạc và thơ nữa …Hôm nọ vô tình xem ảnh thành viên hội nhà văn VNam, cũng thấy lão ngồi lù lù ở đó. Bận công việc thế mà lão lúi húi viết lách lúc nào không biết? Ngày nào cũng thấy RA THƠ mới . Kinh khủng !
Mà HMy bây giờ rất khoái khẩu cái loại “đầu ánh kim tim ánh thép ” nhé !
Tuy nhiên., các người như lão nên gặp trong thơ thôi, chứ có gặp ngoài đời thì (đừng có giàu trí tưởng bở )!.Nếu mình mà giả vờ ngây thơ hay thật thà đề nghị : “ Anh ơi , đi thêm với em một đoạn nữa cho em khỏi cô đơn …” Thế nào các lão cũng phủ đầu : “ thôi , tóc anh muối tiêu rồi …lối cũ anh về cho nó chắc…Bye em nhé, chúc em hạnh phúc ”.Sau đó lẩm bẩm bài hát của nhạc sĩ Thanh Tùng để lấy lại phong độ cho coi .
Đọc bài bình của lão, thấy rõ ràng lão thiên vị …Lão gọi cái cô HMy ngày xưa của lão (mặc dù bây giờ đã muối tiêu , bằng tuổi lão bây giờ thì cũng " nửa đời nửa đoạn rùi" ), thế mà lão gọi là NÀNG! Còn HMy bây giờ, dù có trẻ trung hơn, lão vẫn gọi là CHỊ .
Đấy, cái trớ trêu của cuộc đời là thế ! Vì vậy suốt đời lão cũng chỉ đi bên phía tay phải, tức là bên lề đường, dù có đi ngược hay xuôi cũng vậy :
Anh mãi là tên trộm luôn đi phía bên tay phải
Có oan không hỡi Kiều Anh Hương ?



HMi 22.07.2010 -










Đặng Hà My Ảnh của Đặng Hà My

Lưu ý đối với những người dùng có thính giác và thị giác yếu:

Để hoàn tất mẫu đơn này bạn phải nhập một ký tự trong chuỗi mã hoặc một vài số trong chuỗi mã âm thanh. Nếu bạn không thể đọc hoặc nghe chuỗi mã, Yahoo! rất sẵn lòng giúp đỡ bạn. Đại diện Ban Chăm sóc Khách hàng Yahoo! sẽ cần liên lạc với bạn. Vui lòng cung cấp số điện thoại và địa chỉ email của bạn và gửi yêu cầu bằng cách vào trang này - http://help.yahoo.com/l/us/yahoo/vi/general.html Để yêu cầu trợ giúp về đăng ký, vui lòng đọc các Điều khoản Thỏa thuận về Sử dụng Dịch vụ Yahoo! tại trang http://info.yahoo.com/legal/vn/yahoo/utos/ trước khi gửi yêu cầu.
Trang này dùng công nghệ Adobe Flash. Vui lòng tải và cài đặt Adobe Flash Player.
4000
  • Hà Thiều Hà Thiều
    • Nguyệt Vũ Nguyệt Vũ
      “đầu ánh kim tim ánh thép ”- hình như nàng viết sai chính tả .
      Bác KAH đang tìm thuê mắt bằng để làm thơ. Bác ấy tìm được em mà vẫn kinh doanh lỗ vốn là đáng oánh đòn em nhỉ?
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Bác KAH tìm mặt bằng để làm thơ nhưng chạy đứt dép rồi chị ạ Bác ấy chê chỗ em lắm đồi núi quá
    • chieudong chieudong
      Quá hay, không dám múa bút chị ơi!!!
      • TênTên
        TênTên
        • TênTên
        • 22:04 27 thg 7 2010
        MECGHI đang nghỉ hè nên cũng rất rảnh . Cu nhóc 4 tuổi đã tự chơi được . Ông xã thì làm xa nhà tuần về 2 lần . May có máy tính và blog làm bạn nếu không buồn chết HẬU TẠ NÈ: NHƯNG ĂN ÍT THUI KẺO LÊN CÂN KHÔNG XINH ĐÂU.
        • TênTên
          TênTên
          • TênTên
          • 20:08 27 thg 7 2010
          Cả người bình và người đáp lời đều danh đá như nhau. Đùa vậy thôi chứ mình thích lời bình của anh Hưng lắm ! Còn phần đối đáp của Hami thì rất hóm hỉnh . Hami có biệt tài viết về những chuyện đời thường đó ! Rất hay.
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Hậu tạ Socola hay hoa hồng (màu hoa của nàng Mecghi ) đây?
            Mà cha Ran của nàng đi vắng hay sao mà rỗi rãi đọc hết cả 2 bài viết dài lê thê vậy ?..
            Hậu tạ Socola hay hoa hồng (màu hoa của nàng Mecghi ) đây?
            Mà cha Ran của nàng đi vắng hay sao mà rỗi rãi đọc hết cả 2 bài viết dài lê thê vậy ?Tội nghiệp qúa !Lại còn thả hàng chữ màu hồng đáng yêu lại nữa chứ .Tks ,chúc bạn luôn xinh đẹp
        • cao tien cao tien
          Đầu tuần ghé thăm hamy đây , chúc em luôn vui và phát huy hết tài năng của mình cho cộng đồng dân cư mạng em nhé !
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Cách nhau 5 h đồng hồ .Bên này chậm hơn Vn 5 tiếng .Cảm ơn lời động viên chân thành của anh . Chúc cho tình bạn luôn tươi mới nhé anh .
        • Hoa Gao Hoa Gao
          Thấy bạn ghé qua nhà , vào nhà bạn đọc ...Trời ơi hay thế ! Cả bài viết của người bình và " Đối đáp " của HM . Đọc thấy xúc động về câu chuyện x..
          Thấy bạn ghé qua nhà , vào nhà bạn đọc ...Trời ơi hay thế ! Cả bài viết của người bình và " Đối đáp " của HM . Đọc thấy xúc động về câu chuyện xưa nhưng cũng thấy cái " hóm hỉnh " của người nay . Chúc HM ngày cuối tuần vui vẻ !
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Cảm ơn những người bạn đã bớt chút thời gian mà đọc trang Blog "vô danh tiểu tốt " của HMi .Hóa ra ,trong mạng người ta cũng tìm thấy những tấm lòng..
            Cảm ơn những người bạn đã bớt chút thời gian mà đọc trang Blog "vô danh tiểu tốt " của HMi .Hóa ra ,trong mạng người ta cũng tìm thấy những tấm lòng ấm áp đến như vậy .Điều mà HMi chả bao giờ tin thì bây giờ đã tin rồi .Nếu được gặp ngoài đời thì chắc vui lắm nhỉ .Hmi rất vui nếu có 1 ngày đó .Chúc bạn vui khỏe
        • Cảnh Cảnh
          Bài thơ của chị thể hiện tầm triết lí sâu sắc! Rất vui vì được ghé thăm chị!
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Cảm ơn bạn rất nhiều .Tuy nhiên ,HMi nghĩ do người bình hay đó thôi .Vui khỏe nhé bạn
        • Trung Thu Trung Thu
          Thẳng là để nói về tính tuyệt đối,
          Cong là để nói về tính tương đối,
          Cùng song song như những đoạn đường ray
          Nhưng vẫn gặp ở vài ga đơ..
          Thẳng là để nói về tính tuyệt đối,
          Cong là để nói về tính tương đối,
          Cùng song song như những đoạn đường ray
          Nhưng vẫn gặp ở vài ga đơn lẻ...
          Quả tim hạnh phúc thường nằm bên trái,
          Nhưng trái tim cô đơn lại ở bên phải nhiều hơn...
          Chỉ là một với tay mà thôi...
          Của hai đường không thẳng...
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Cùng song song như những đoạn đường ray
            Nhưng vẫn gặp ở vài ga đơn lẻ...
            Bái sư phụ !Xin nghe lời ,chọn hướng đường vòng vậy .dù xa cũng c..
            Cùng song song như những đoạn đường ray
            Nhưng vẫn gặp ở vài ga đơn lẻ...
            Bái sư phụ !Xin nghe lời ,chọn hướng đường vòng vậy .dù xa cũng có ngày gặp...còn hơn để " trái tim cô đơn lại ở bên phải nhiều hơn ..." - hay qúa !
        • Nguyễn Minh Tâm Nguyễn Minh Tâm
          Người viết bình thật sắc Người cảm bình cũng tài Xin gửi lời tâm đắc Lòng thành, bái cả hai!
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            "Bốn câu thơ của ai
            Cao hơn tài hơn sắc !"
            Cảm ơn anh đã ghé .Chúc anh vui và có nhiều bài thơ hay .
        Tải thêm nhận xét

        2 nhận xét:

        1. người làm thơ được bình thơ
          tôi người đọc đứng ngẫn ngơ bên đường
          nghe chim chiều rút ruột vươn
          nắng dăm ba sợi kéo tường tận xưa ...

          Trả lờiXóa
          Trả lời
          1. Anh ơi, em đang cop lại, mấy bài này từ hồi mới chơi blog cách đây 2 năm, nó lộn lung tung, bài cuối lên đầu, bài đầu xuống cuối, hừ hừ...
            Ngoài này rét lắm anh ạ

            Xóa

        Bài nhiều người xem