Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

HẠ CHÍN - Bài hát riêng chưa khai sinh

HẠ CHÍN - Bài hát riêng chưa khai sinh.
Aug 27, 2012 7:06 PMPublicPageviews 734 15



Bài đăng tạp chí Da Màu
Hội họa làm cho „Người mù sáng mắt, người què đứng dậy, người chết sống lại“ Liệu Tình yêu có giống như Vasari nói vậy không?Hôm nay em đã từ chối một lời mời đặc biệt để viết về câu chuyện vừa xảy ra trong thế kỷ XXI này, trong ngày hôm qua, à…trong phút vừa rồi.
Đài truyền hình Đức đang chiếu lại bộ phim Titanic… cảnh chàng trai đang áp lưng ôm cô gái cùng lướt trên mũi tàu bên những đám mây tím ngát, trên màn hình em đoán chắc là hai kẻ ấy.
Một chiều đẫm hoàng hôn trên biển, họ bồng bềnh giữa mây nước, khi chàng trai ghé tai thì thầm trìu mến những lời mê man có cánh thì chỉ có sóng hiểu, gió hiểu. Và cô gái lại…nhất quyết chưa hiểu, có lẽ cô nghễnh ngãng để bắt chàng phải nhắc lại cả vạn năm; Rồi cô nép vào vai chàng, có vẻ sợ sệt, hơi thở quện vào nhau gấp gáp, gần như họ đang bị tẩu hỏa. Anh hỏi:
- Em lạnh à? - Không, em sợ!
- Sợ gì, anh che chở cho em mà.- Nhưng em vẫn sợ.
Anh véo mũi cô:
- Ôi dào, làm nũng thế.
Cô thì thào:
- Em sợ thật đấy!
- Thì nói đi, xem anh giúp gì cho em?
- Em sợ lũ chim hải âu nó bậu lên mũi, cô giơ tay chỉ: Chúng đang lượn đầy trên sóng kia kìa.
Ha ha ha...chàng trai cười vang dậy cả bốn mùa sóng.
Lũ chim hải âu khác chim bồ câu, một loài chuyên ăn cá, một loại chỉ ăn các loại hạt. Loài người hình như cũng phân định thành hai loại, cô và anh là gì trong cõi bao la đang chảy rần rật kia.
Có lẽ họ chỉ cần chút bật cười sảng khoái như vậy là quá đủ trăm năm để rồi quay ngược kim thời gian cùng dắt nhau về thực tại. Họ lẩm nhẩm đếm từ số o tới vô cực, như cuộc nhào lộn, làm cho những chiếc đồng hồ hóa ra vô lý.
*
Rồi một ngày, mặt trời treo cao, thấy trên gương mặt của họ đều lấm lem bụi đường từ những vụ nổ trên tầng khí quyển, có thể là bụi những thiên thạch rơi vỡ từ phía mặt trăng.
Ai cũng khen mặt trăng hiền dịu, nhưng những tảng đá trời bay trong bóng đêm lao xuống trái đất rất có thể văng ra từ nơi ấy, các nhà khoa học cũng đã từng bị tử nạn trong một vài cuộc thám hiểm mặt trăng và mất tích bí hiểm, nhưng tất cả đều bị che giấu trong bao la chìm đắm của màn hình vũ trụ. Mặt cô và anh cũng lem luốc như ma trơi.
Anh ngoáy mũi cho cô và lau nhẹ bằng chiếc khăn mùi xoa nhỏ lấy từ túi áo cộc tay, chiếc khăn hai đứa vừa xì ra sẫm như màu vàng dung nham núi lửa.Anh hỏi cô về những người đàn ông đã đi ngang qua cô, nó có giống như những phún trào hay đã chết như những dòng nham thạch, cô chỉ đáp:
- Họ chẳng đáng để cho em quan tâm và em cũng chẳng đáng để cho họ quan tâm; Như đôi đũa, có lẽ họ quá dài mà em thì quá ngắn, hoặc ngược lại. Hoặc em yêu em hơn, hoặc họ yêu họ hơn, hoặc cả hai đều tính toán thiệt hơn, đó phải chăng là tình yêu nhân loại? Hì hì…
Cô gái lại tra khảo anh rằng: - biết thừa những người làm nick về ý thức hệ thống thần kinh, cả thật lẫn giả rồi bê một vài bài thơ con cóc của cô mang ra nhào nặn, mong phục vụ mục đích của họ, may mà anh kịp khờ dại qua những lần tiếp xúc nói chuyện đã biết ngay căn bệnh tiềm ẩn trong tim đen đang diễn ra từ mỗi con/ người đời thực thế nào. Hừ hừ…
Này, bản chất của trái tim: yêu cũng như không yêu, bình thản bước vào niềm yêu không cần cái bóng choáng lộn giả dối hay tô vẽ, chỉ có thế mới đạt tới miền thẳm diệu hoang sơ trăm năm. Tất cả đều trở về nguyên bản trần trụi để trí não không cần phải căng ra suy luận hoặc căm tức tại sao mình không được người khác quan tâm hay để ý.
Em bỗng nhận ra một hình ảnh của chúng mình trong phim: kìa, chàng trai đứng trên boong tàu đang ra sức nhổ nước miếng xuống biển, và cô gái cũng bắt chước nhổ theo xem đứa nào nhổ xa hơn, cả hai đứa cùng khạc, cùng nhổ, khạc, nhổ…nước miếng ngoằn ngoèo chảy trên mép chàng trai…họ cười khanh khách như chưa bao giờ được cười, có thể lúc vừa chào đời họ đã kịp khóc cạn nước mắt rồi.
*
Nhưng vẫn chưa dở hơi bằng cái đêm này.Từ từ, ngạt thở quá, chắc vòng tay của anh chứ sao, cho em uống ngụm nước đã, thứ nước chắt lọc từ hoàng hôn trên biển, màu nhàn nhạt nâu, giống chai nước vỏ nhựa của người anh trai mà em vô cùng yêu quí, anh ấy mang theo uống khi ba người đi trên sa mạc cát nóng giẫy, cho tới lúc ba anh em lăn theo vòng quả đất rồi hóa thân lại trên vòng cung nhiệm màu của Ngài.
Giờ này anh còn thức hả? không sao, nếu mất ngủ, thì nghe em kể chuyện tiếp vậy, bầu trời đêm chả bao giờ cô độc bởi còn có sự hiện diện lấp lánh của những ngôi sao.
Khi người quản lý khách sạn suýt đuổi hai nhân vật ra khỏi phòng vì làm mất trật tự, người ta kháo nhau:
- Chưa bao giờ khách sạn lại có một đôi khách kỳ cục như thế!
Em hỏi họ:
- Sao vậy hả bác?
Bác bảo vệ cằn nhằn:
- Sao nữa, chúng nó mở toang cửa phòng 202 từ 11h đêm hôm trước tới gần 4h sáng hôm sau…mất trật tự kinh khủng.
Em tò mò:
- Bác chứng kiến?
- Thì tôi trực hôm đó, tôi cứ bấm thang máy xuống lại lên mấy lần để theo dõi xem chúng có phá phách gì không.
- Thế bác có thấy họ phá… gì không?
Bác ấy cấm cẳn:
- Tất nhiên là thấy, mà chúng nó có thèm để ý gì đến ai đâu, chúng say sưa với nhau…coi như thế giới chẳng còn ai.
Em thẽ thọt hỏi tiếp:
- Thế à…là... là thấy họ làm gì mà bác bực bội thế?
- Ôi dào, nếu thấy chúng làm gì gì thì tôi đã chả cần uống thuốc dưỡng mắt, đằng này…
- He he, làm cháu tò mò quá bác ơi!
Bác ấy tả như đạo diễn phim:
- Từ cửa ngó vào, trong phòng nệm chăn vẫn nguyên vẹn nếp hồ gấp, đứa con gái mặc váy hoa ngồi bệt dưới sàn nhà, hếch mắt lên; một thằng mặc quần short trắng đứng nghễu nghện, dậm dật trên giường...
- Oái oái, gì nữa hả bác? Sao lúc ấy bác không vẽ tranh?
- Gì à, hừ...lúc ấy tôi mà vẽ tranh thì ông Picasso cũng phải gác kiếm ngay lập tức, đúng là bọn qủi, khỉ gió chứ giống người đâu có vậy.
Bác tiếp:
- Cái cô kia lưng thẳng đuỗn, tay múa như bắt nhịp; còn thằng cu kia cầm tờ giấy dòm vào đó rồi rống lên, lắc lư như lên đồng.
Em trố mắt:
- Hay đọc kinh kiểu hiện đại nhỉ?
- Kinh kệ mẹ gì. Bác nhấm nhẳn.
Khuôn mặt bác chợt dãn ra, vừa như bi hài, giải thích rành rọt:
- Cô nghe đây, chúng hát... nghe rõ chửa, giời ạ, chúng nó... hát!
- Hát? Há há...em cũng cười toáng lên, trên đời làm quái gì có ai đi thuê khách sạn vào...hát? Hớ hớ...
Em hỏi dồn:
- Bác có nhớ họ hát gì không?
- Cái cô này, cũng dở hơi giống hai đứa ấy. Hỏi nhiều quá, đây, cho cô mảnh giấy tôi tịch thu được của họ này.
--------

Kìa, bộ phim đã hết, bà Rosa đang thả viên kim cương màu xanh biếc xuống dòng biển xanh thăm thẳm, nhưng em biết thừa viên kim cương to tướng ấy giá trị chỉ khoảng trên dưới 10 đô la do ông đạo diễn trực tiếp chọn mua.
Sự hồi sinh mở cửa...chàng Jack xoay lưng lại khi nàng Rosa bước tới, tà váy trắng tinh khiết cuốn lấy tình yêu của thế gian, hàng triệu triệu trái tim bị bóp nghẹt...he he, hết!
-----------
Nội dung: bài hát được sáng tác trên đường tới Đà Lạt, kẻ sáng tác cùng đồng lõa đều không phải là nhạc sĩ, đây là lời viết trên mảnh giấy mà ông bảo vệ túm được:
Hạ Chín
1)
Bước chân trần miên du, trên đường về Đà Lạt
Lá nâu hoa vàng vỡ, ong chấm màu li ti
Trên sóng mắt em cười, hình thiên thai rạng rỡ
Anh lên mùa hạ chín, hôn vào gót son mềm...
ĐK:
Mây trời hay sương khói, quện vào tóc em bay
Một đường hoa dẫn lối...nhòa trong cõi vô thường
Tình yêu theo chim trắng, em nâng gió lên đời
Dòng Cam Ly thác trắng, thời gian vỗ về đâu...
2)
Bước chân trần miên du mang theo mùa rất vội
Lá nâu hoa vàng vỡ, cầm lòng dỗ đam mê
Trên sóng mắt em cười, một vùng trời mê đắm
Anh lên mùa hạ chín...Ru tròn giấc
...em...say...
*
Vasari nói: Hội họa làm cho „Người mù sáng mắt, người què đứng dậy, người chết sống lại
Còn họ cho rằng những bài hát được sáng tác từ lòng yêu sẽ sống mãi như vậy.
Viết trong chuyến thăm Đà Lạt và Sài Gòn tháng 17. 8.2012
Đặng Hà My







  • LỜI CỦA GIÓ LỜI CỦA GIÓ
    Bước chân trần miên du mang theo mùa rất vội
    Lá nâu hoa vàng vỡ, cầm lòng dỗ đam mê
    Trên sóng mắt em cười, một vùng trời..
    Bước chân trần miên du mang theo mùa rất vội
    Lá nâu hoa vàng vỡ, cầm lòng dỗ đam mê
    Trên sóng mắt em cười, một vùng trời mê đắm
    Anh lên mùa hạ chín...Ru tròn giấc
    ...em...say...
    Cái gã đàn ông ấy hát bài hát thật tuyệt, nhưng cái đoạn kết này thì không thể cầm lòng được.
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Chú vẫn viết đều tay nhỉ, hay lắm. Chúc nt luôn vui nhé. Dạo này cháu lấn cấn cũng chả viết gì được.
  • Private comment
    • VTA - NLC VTA - NLC
      Em ơi tải bài hát lên đi
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Anh đã nghe rồi thì thôi, hì
    • Nguyễn Ngọcthơ Nguyễn Ngọcthơ
      Quà 2/9 cho" Phố gọi đêm vào phố" của HM rùi.Anh lấy nhuận bút xài tạm..lúc nào về Hn trả sau he..
      Ngày lễ vui và bình yên nhé?
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Tks anh nhiều, anh cứ uống thoải mái, tháng sau HM tính lãi sau...hì
    • Á Nguyễn Văn Á Nguyễn Văn
      Lời rất hay thấp thoáng chất của nhạc Trịnh, không biết giai điệu thế nào. Chủ nhà cho bà con nghe giai điệu, tiết tấu để còn cảm nhận chứ
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Bác bảo vệ bảo: từ từ rồi bác ấy gửi nghe bạn ạ.
    • Private comment
      • Private comment
        • Private comment
          • MAI THANH MAI THANH
            - Họ chẳng đáng để cho em quan tâm và em cũng chẳng đáng để cho họ quan tâm; Như đôi đũa, có lẽ họ quá dài mà em thì quá ngắ..
            - Họ chẳng đáng để cho em quan tâm và em cũng chẳng đáng để cho họ quan tâm; Như đôi đũa, có lẽ họ quá dài mà em thì quá ngắn, hoặc ngược lại. Hoặc em yêu em hơn, hoặc họ yêu họ hơn, hoặc cả hai đều tính toán thiệt hơn, đó phải chăng là tình yêu nhân loại? Hì hì…
            Không! Đó là thảm trạng tình yêu, còn nặng nề hơn cả ngàn lần thảm trạng Titanic!
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              HMy chưa biết iu lắm nên cũng chưa đoán ra
          • lãngtử lãngtử
            Tớ thì biết chính xác cái gã mà đứng trên giường cầm xấp giấy hát ấy là ai rồi nhá
            Có ai hối lộ mình ko ta?
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Thì tớ với cậu cùng biết mà, thôi xin đừng vờ vịt, cậu chả hát rống lên đó sao?Có muốn tớ nhắc tên đường ấy không?
          • Cỏ Cỏ
            • Cỏ
            • Aug 28, 2012 10:42 PM
            @Anh DragonFly Hệ Hệ: "Hai ông kia xê ra!! (Là hai ông Cá Gỗ và... Cỏ đó) Đây âm thầm đặt cục gạch từ lâu chả dám nói gì đây này! Đây tuyền chỉ ..
            @Anh DragonFly Hệ Hệ: "Hai ông kia xê ra!! (Là hai ông Cá Gỗ và... Cỏ đó) Đây âm thầm đặt cục gạch từ lâu chả dám nói gì đây này! Đây tuyền chỉ im lặng và thở dài thôi. Hôm nay máu lên nói liều nè: ... ơi! Anh... anh... iêu... em... em. Hệ Hệ!!- DragonFly."
            Anh Chuồn đặt chỉ mỗi một cục gạch... Em đặt nguyên cả cái... lò gạch từ hồi nào rồi đây này... Anh xê ra... không có em với bác Cá Gỗ thay vì nổi máu dê lại chuyển qua nổi máu liều... thì anh khổ. Hê Hê!!
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Em yêu các Anh anh!
          • DragonFly DragonFly
            Em em , cái ảnh em chụp là ở Nha Trang ở đoạn mấy cái quán Hải Đăng phải không em? Anh thấy người đẹp nên chỉ ngắm người chứ chưa đọc văn em, sợ nghiện cả 2 thì khổ 1 đời. Hệ Hệ
            • DragonFly DragonFly
              Xạo là xạo thế nào hả em? Anh hứa, anh thề, anh đảm bảo! Anh sợ khổ 1 đời lắm. Làm ơn buông áo anh za nào. Hệ Hệ
          • Private comment
            • Hường Vũ Hường Vũ
              Ghen tị ...
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Hu hu, chả có gì ngoài mấy mẩu chữ còi, thế mà lại ghen tị
            • Thuỷ Hướng Dương Thuỷ Hướng Dương
              Tuyệt, viết hay thía. HÌnh như chị được nghe bài hát này trong mơ rồi. Nó cũng hay như truyện ngắn này của em vậy. Chúc mừng em nhé. Giỏi hết phần người khác rồi. Ghen tị, ghen tị...
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Còn xin bản quyền đã bác ạ



              Không có nhận xét nào:

              Đăng nhận xét

              Bài nhiều người xem