Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

DUY...

DUY...
20:03 11 thg 4 2011Công khai18 Lượt xem 26



Hai đa hc cùng trường Chu Văn An t cp 2.
Lên cp 3 b ngi cnh. Hình như kiếp trước có mt đa xô đa kia xung sông…
K nim cui cùng ca Tho Miên và Duy là lúc nào cũng tranh nhau tng tí “đt„- phân đnh rch ròi ranh gii - quyết không đ tay hay đùi đi phương vô tình hay hu ý chm phi nhau. Nếu đa này đang dưng chm khuu tay vào đa kia, tc khc sau đó là mt cú huých đ nhc nh v v trí lãnh th ca mình.
Thi thong, yêu nhau lm cũng là lúc li dng ln nhau, ví d như Duy hi cô: “đon văn trên cn phân tích hay bình lun?„, Khi tr li cho Duy xong, bng Miên thy mình vt cao hơn hn đến 10 tc. Và lúc cô hi Duy v nhng đường cong trong toán hình hc, Duy va đáp va cúi xung nhìn Miên như nhìn ging người lùn Pichmê trong vùng rng xích đo châu Phi.
Duy ni tiếng trong trường là con công t nhà giàu. Đp trai, đôi mt đen thăm thm, nhưng Miên ghét, t xưa cô đã không thích con trai mà môi đ, da trng, qun áo là lượt phng phiu.
Miên li có cm tình vi mt bn cùng ngi ch ca Miên vào bui chiu, tuy chưa mt ln gp mt. Ch biết là bui chiu có lp đến hc thêm và trao đi kiến thc ôn thi.
Lá thư đu tiên cô nhn được là gn cui hc kỳ 2, đó là mt t giy gp làm tư trong ngăn bàn: “ Mình tên là Khoa, có th làm quen vi bn được không? Bn tên là gì? Mong nhn được hi âm t bn„.
Lá thư sau: “Hôm nay lp mình kim tra toán, mình làm đúng hết, hình như ch viết hơi b cu th thôi. Bn thế nào, trước gi hc bn mình hay t tp đường Thanh Niên, bn có hay qua đó không? Mùa này bng lăng n đp bn nh„.
Miên bt đu tr li nhng lá thư. Và như mt thói quen, c sáng sáng đến lp, cô lùa tay vào ngăn bàn…
- “ Hôm qua m mình mua cá, đ trong cái xô. B v nhà, mang xà phòng bt hòa ra, ri cho cá vào ngâm, ging như ngâm qun áo y, b gii thích vi mình là làm thế cho hết tanh. Chiu m v, b khoe ngay là hôm nay b giúp m làm sch cá. Thy m kêu tri, ri đ cá đi. Ti phi ăn cơm vi ruc „
+ “ Bn đc tp truyn ngn“ hoa di„ ca M chưa? Mình rt thích nhà văn Jack London. À, hôm qua m đánh cái đũa c vào đu con mèo đen, ti nó ăn vng. Con mèo giãy giãy ri nm đ ra, mình khóc m lên. M bo m nh tay, thôi, mang nó đi chôn; mình không chu, c ngi vut lông nó… mt lát t dưng thy nó ca quy…ri nó m mt kêu nhè nhè, c nhà mng, m bo hoá ra ban nãy nó b ngt, mèo sng dai lm„
- “ Thế hôm nay con mèo hết đau chưa? Nhà mình có con cún Nht, nó bé tí, lông xù, xinh nhưng nghch lm, nó lôi đ ra hết nhà, b đánh nó, nó nhy lên giường, chui vào trong chăn, tè luôn trong y. M da mang cho„.
+ “ Con mèo bình thường ri, ti qua nó tha chut b vào giày ca b, bui sáng thy b thì thào vi mình, ri gói mang vt con chut chết đi, s m li gõ đũa c vào đu con mèo. cnh nhà mình có ông Đoàn, sáng nào cũng đi qua nhà bà ngoi mình tng thơ. Hôm kia ông y vn qua đưa cho bà đc mt bài mi viết. Thế mà bui ti, bà bo ông y va b cm đt ngt, mt ri. À, con cún còn tè vào chăn không?„
- “ Cô Lan xin con cún, m mình cho ri, cô y bo cô s hun luyn cho nó. M đi ch Bưởi, mua mt con cún khác, nó cũng nh, nhưng cái mõm ca nó li có chùm râu loe ra, my bác hàng xóm bo sao cái mõm nó như cái đu chi c toilett thế, mình cũng không yêu nó như cún kia, mi ti cún kia hư quá„.
-“ Ngày trước nhà mình cũng có mt con Becgiê, tên nó là Lai-ca. Hôm tết m luc gà đ cúng giao tha, m lên nhà mt lúc. Gn 12 gi đêm, vào bếp ly gà đ mang ra cúng ngoài sân, thy m kêu lên…C nhà chy xung thì thy con gà biến mt, còn mi cái phao câu dính trên mm xương hông, hoá ra con Lai-ca ăn. Thy m nhăn nhó, b bo thôi ly chân giò cúng tm.„
- “ Bác Khoát cui ph mình, c đu tháng li đến đưa cho m mt gói giy báo nh. Hôm qua thy m bo vi b: Ti bác y quá, hai đa con đi nước ngoài mà ch gi gm gì, hàng tháng bác y lĩnh lương hưu, gi cho m gi h mt ít, nh sau này bác m thì nh m mua thuc h. Tết nào bác cũng ăn tết nhà mình„.
Viết đi viết li…C thế, cho đến mt ngày, không thy có thư.
Trong lòng Miên lo lng, đu tiên thì nghĩ hay bn y m? sau li đoán hay bn chuyn trường? Nhưng vô lý, vì bây gi là thi gian sp kết thúc kỳ hc.
Ri ngày thi tt nghip ph thông đã đến… tiếng ve rn rã thúc gic, nhng ngày bn ôn luyn cho vic thi c.
Miên thy nh Khoa, mt tun trôi qua ri, cô đã viết 2 lá thư và nhét vào khe trong ngăn bàn. Có l cô s nh mãi, nhng dòng ch, nhng li thì thào tuy ngn ngi nhưng đã in sâu vào tâm ca trí cô.
Cô viết lá cui cùng và gài vào trong ngăn. Bàn tay cô chm phi hai lá thư trước, cô c n lá th ba vào, cht quá, hình như nó s b quăn góc? Nhưng không sao, đó là tâm tình ca cô, và dù cho sau này ln bao nhiêu tui cô cũng s bt cười vì nó, k
Ngày ra trường vi bao vương vn, bn bè, thy cô…nhng dòng lưu nim. Và ri, s không còn nhng bui sáng, s không còn nhng lá thư.
Sân trường rng hơn mi ngày, nhng tàng cây c th cao hơn, tiếng trng tan trường bun tênh… chng chếnh…
Mùa thi, Miên và Duy th phào vì s chng bao gi còn phi phân chia ranh gii na. Miên thi khi C, còn Duy thi khi A.
Cô đ trường Tuyên giáo, Duy vào Bách khoa.
Nhng năm đi hc là vùng tri và nhng đam mê khác, nhng nh nhung khc khoi và bn bè cũng khác.
…Ba năm sau, các bn thông báo hp mt lp hi ph thông.
Thy Hùng ch nhim dy toán và 2 cô giáo b môn cũng ti d. Mi người tươi như hoa, hc trò cũ bá vai bá c chào mng ri rít, không còn khong cách e thn như ngày còn ngi chung trên ghế nhà trường.
Trường thành lập đã hơn một thế kỷ.
Mái trường vn thân thương như thế.
Ch có hai “thái cc„ không bao gi chu hoà nhp.
Miên gt đu chào Duy, mt tri và mt trăng chào nhau.
… Bng nhiên…Có cái gì như o giác, hình như t cp mt sâu thm kia đang phóng vào cô mt tia x nào đó l lm, rõ ràng không phi tia đèn khò ca các bác th rèn ngoài ph.
Duy đang đi đến, có v như nếu chm mt giây thì cu ta s chng bao gi chu đi tiếp… thi gian trôi vùn vt qua 3 năm, và khong cách còn li t khuu tay người n đến khuu tay người kia là 0,5 milimet.
Cây xà c to hơn hai người ôm làm chng:
- Này Pubi (ngày trước các bn gi cô thế), mình đưa cho Pubi cái này, nhưng v nhà hãy m ra.
V nhà hãy m ra? H, sao bng dưng mt tri mc đng Tây? cô cm cht cái túi la mu xanh trên tay. Tc tht, không biết cái đ công t kia nó đưa cho mình cái gì, mà cái gì mi được ch.
T cp 2, leo lên cp 3… mãi đến khi vào đi hc mi “dt ni nhau ra„- may mà chưa kp chong nhau. Nhà cu ta ph Đng Dung, thnh thong cô có vic phi đi qua li đó, hai đa chm mt nhau… lúc thì gi v quay đi không thy, lúc thì nhìn nhau chong chong như b thong manh.
Chc, thì v nhà m! (No) vn đ! Tin tay, cô cho luôn cái túi vào chiếc cp đeo sau lưng đ khi tò mò.
V nhà, cô hi hp, bng nghĩ: Con trai gì mà điu hơn con gái, gm li còn “la hàng Hà Đông na„.
M nút tht, cô dc cái túi. Thy mt cc giy ct rt cht bng dây chun đ, cô tháo ra…
Nhng lá thư!..., ch ca cô. Có c 3 lá thư cui cùng cô c nhét vào ch hc nh na. Sao li thế?
Ri cô thy mt mnh giy, nét ch quen quen:
“ Tt c nhng lá thư tên là Khoa mà M đã nhn đu ca Duy đy.
Mình đã nán li tng cui bui hc đ ly thư ca M. S M nhn ra nét ch nên v nhà nh thng Ngc (em trai) ghi h. Sáng, đến sm cho vào ngăn bàn. Tun cui cùng ôn thi nên không đến sm.
Bui ri trường, đi mi người về hết - D quay li ch ngi ca bn mình, và thấy 3 lá thư bên ngăn bàn ca M…Đây là k nim quí giá theo Duy sut trong nhng năm đi hc, tun ti hn gp nhau cho Duy xin gi li nhé. Miên thy thế nào?„.

Thy thế nào! Thế nào là thế nào??? Chc cô s phi ly khăn lnh đp lên mt… mà t tình gì d hơi như cái kiu hi: “Liu ăn cơm con người có có sng được không?„
Rõ là Duy ơi là Duy, trái tim Miên bt đu lon nhp… (cô lm nhc kh mấy câu thơ ca HNhunCm). Hình như… thu y:
"Có mt nàng Bch Tuyết, các bn ơi, Vi li by chú lùn rt quy "Mười chú ch, nhìn xem trong lp y" Ôi nhng trn cười trong sáng đó lao xao
Tháng tư 2011 ĐHMy
(Trích trong nht ký riêng ĐặngHàMy)





Đặng Hà My Ảnh của Đặng Hà My

Lưu ý đối với những người dùng có thính giác và thị giác yếu:

Để hoàn tất mẫu đơn này bạn phải nhập một ký tự trong chuỗi mã hoặc một vài số trong chuỗi mã âm thanh. Nếu bạn không thể đọc hoặc nghe chuỗi mã, Yahoo! rất sẵn lòng giúp đỡ bạn. Đại diện Ban Chăm sóc Khách hàng Yahoo! sẽ cần liên lạc với bạn. Vui lòng cung cấp số điện thoại và địa chỉ email của bạn và gửi yêu cầu bằng cách vào trang này - http://help.yahoo.com/l/us/yahoo/vi/general.html Để yêu cầu trợ giúp về đăng ký, vui lòng đọc các Điều khoản Thỏa thuận về Sử dụng Dịch vụ Yahoo! tại trang http://info.yahoo.com/legal/vn/yahoo/utos/ trước khi gửi yêu cầu.
Trang này dùng công nghệ Adobe Flash. Vui lòng tải và cài đặt Adobe Flash Player.
4000
  • phanthanhbinh0602 phanthanhbinh0602
    chúc em cuối tuần vui vẻ ,hy vọng thời tiết làm em thoải mái
    • phanthanhbinh0602 phanthanhbinh0602
      văn chương anh không dám bình luận kẻo múa rìu qua mắt thợ cuối tuàn nhiều niềm vui và hạnh phúc nhé,người đẹp
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Tâm hồn anh ở trong tiếng nhạc hết rùi mà! Cuối tuần nắng đẹp. em đang có CV bên Holland anh ạ, vui anh nhé
    • Thanh
      Thanh
      • Thanh
      • 12:31 15 thg 4 2011
      Đẹp mà mong manh quá Hà Mi ạ
      • Bình luận riêng
        • Bình luận riêng
          • Khanh Ha Khanh Ha
            "... Alle Frauen haben keine Gehirn" Chỉ có những người "Ohne Kultur" mới dùng kính ngữ này đối với phụ nữ thôi. Chắc lão (KA DỜ PHỜ..KDP) này không họ hàng thì cũng anh hay em cùng cha khác mẹ với "Ohne Kultur"
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Thôi mà,...biết rồi mà, kệ lão đi bạn
          • Bình luận riêng
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Thì cũng chả có gì lạ. Bởi lão đang đi tìm một hình bóng nàng Macgơrit trong Trà hoa nữ, hay một Hạ Âu trong Xin lỗi em chỉ là con đĩ. Vì thế nên lã..
              Thì cũng chả có gì lạ. Bởi lão đang đi tìm một hình bóng nàng Macgơrit trong Trà hoa nữ, hay một Hạ Âu trong Xin lỗi em chỉ là con đĩ. Vì thế nên lão coi nhật ký của một cave là nhân bản, là sâu sắc… Và lão nên nhớ các nàng ấy chẳng bao giờ có thật trong cuộc đời, nếu có thật cũng chỉ là tô phết lên cho nó lung linh mà thôi. Hoặc khi có gặp cái thần tượng mà lão coi là tuyệt đỉnh ấy, chỉ sau 1 lần ái ân là lão cũng đạp họ ra khỏi giường ngay. Nên E viết cũng vậy, không theo 1 chuẩn mực, và tôi chẳng cần chuẩn mực gì hết, tôi không muốn vì lão mà mất mạch cảm xúc của riêng mình.
              Lão coi thường phụ nữ, vậy mà tôi đã nhìn thấy lão đang rên xiết dưới ngòi bút của lão khi chính lão không được họ đáp ứng đấy! Có thể vì đau mà lão viết được! Lão đừng giả vờ, đừng cho rằng lão ghét đàn bà, thậm chí em đang nhìn thấy lão khát khao còn hơn cả Hàn Mặc Tử trong cơn hấp hồi bệnh hoạn. E còn nhìn thấy cả những phún máu trào lên trên đầu ngòi bút của lão, tuy nhiên, máu ng ta màu đỏ, còn máu lão thì lại trắng. Lão thèm yêu và lão khao khát yêu, có lẽ cái bệnh điên cuồng của lão E cũng đã nhìn thấy nhưng không tiện nói trên trang viết này, lão hiểu chưa? Lão muốn phân tích hay dạy bảo gì gì cũng xin cám ơn, nhưng đâu nhất thiết phải nhảy lên vì một cậu Duy hiền lành trong sáng như thế. Biết đâu lão quay trở lại thời xưa, viết lại ngày mình còn trên ghế nhà trường ấy…lão cũng sẽ quên ngay mấy con mụ Macgơrit hay Hạ Âu kia. Chào! Alle Frauen haben keine Gehirn"
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Gửi KDP!
                Em đếch thèm nghe mấy lời cải lương Kim Vân Kiều nhão nhoẹt lão gửi. Mà em cũng cóc cần phải biết thế nào là hội Thỉnh hay hội lão gì gì..
                Gửi KDP!
                Em đếch thèm nghe mấy lời cải lương Kim Vân Kiều nhão nhoẹt lão gửi. Mà em cũng cóc cần phải biết thế nào là hội Thỉnh hay hội lão gì gì…? Và em chỉ viết như vậy, chỉ cần thư giãn tạm thời là đã quá đủ cho một tâm hồn chỉ có thế của E rồi. Còn thì có viết thế hay viết nữa, mài bút hay đũng quần thì cũng thế. Lão bảo E không nên mon men đến lâu đài văn chương ư? vậy thì ai được phép mon men đây? Cho đến bây giờ, bao nhiêu cái đũng bị mài mòn mà nào có ai vược qua được NgDu hay Nam Cao? Thế sao thiên hạ và lão cũng đang mon men đấy thôi. Hơ hơ…
                Em chẳng dại mà ghanh đua vì còn yêu tiền hơn bất cứ cái thứ nghệ thuật nào vì Nthuật chẳng nuôi được nổi E.
                Chỉ biết rằng E cũng đã có lần coi lão như một người Thầy, và có chút ngưỡng mộ.
                Tuy nhiên, E cũng chẳng cần phải khách sáo mà nói rằng: Trên Blog ảo này, E cũng có những người bạn, và cũng có những suy nghĩ riêng tư của E.. Nếu vì một lý do gì không bằng lòng thì lão vào thẳng chỗ nào đó mà nói. Chuyện Duy của tôi là kỷ niệm riêng, có gì mà lão nhảy lên như thế? Lão muốn ép E viết cái gì, khi mà E chỉ có thế???
                • khongdanhphan10 khongdanhphan10
                  4 (hết)
                  Theo lão "Viết" là sự phân giải năng lượng từ sự "Đọc" mà sự phân giải năng lượng này thông qua chất xúc tác là "vốn sống" Nếu "mụ"..
                  4 (hết)
                  Theo lão "Viết" là sự phân giải năng lượng từ sự "Đọc" mà sự phân giải năng lượng này thông qua chất xúc tác là "vốn sống" Nếu "mụ" chưa có bản lĩnh đọc được sự va đập giằng xéo giữa "Thiện và Ác" trong một đoản văn cực ngắn, trong một bài thơ vài ba câu, trong một bản nhạc, trong một câu hò, thì lão khuyên mụ hãy dẹp cái ý tưởng mon men đến ngôi đền của Thi Ca hay là tòa lâu đài cổ kính của Văn chương đi. Nếu không nhận chân ra được sự va đập giữa Thiện và Ác, giữa sự thành kính tôn thờ và sự khát khao chiếm đoạt cái đẹp thì khi nghe bản Sonat Ánh Trăng của cụ Bết cũng chẳng khác gì nghe một bài hát tầm phào của ả cave trong quán Karaoke ôm mà thôi. Hãy nghĩ đến việc khai thác bút pháp mô tả tâm cảnh trước, rồi hẵng nghĩ đến việc cách tân hay khai sinh cho một phong cách mới. Nói ít mong mụ hiểu nhiều!!! Trước khi kết lời, xin gửi đến mụ một đường link của một thằng Deuscht quê ở Dortmund gần nhà mụ hát Cải Lương về Kim Vân Kiều để thư giãn nhé he... he....
                  http://www.youtube.com/watch?v=Biw_-qc6iN0
                • khongdanhphan10 khongdanhphan10
                  3(tiếp)
                  "Mụ" có một "vốn sống" thật phong phú, điều mà cánh già trong hội của lão Thỉnh có nằm mơ cũng không có, cho nên văn thơ của họ càng ngà..
                  3(tiếp)
                  "Mụ" có một "vốn sống" thật phong phú, điều mà cánh già trong hội của lão Thỉnh có nằm mơ cũng không có, cho nên văn thơ của họ càng ngày càng rỗng tếch, chỉ còn lại sự xáo xào xiếc chữ nhạt như nước ốc trong những trước tác gần đây của họ. Nhưng cái "vốn văn đời" của "mụ" có "dầm dề hoành tráng" đến bao nhiêu. Nếu mụ không có bản lĩnh đọc, không có một bề dày mài bút trên trang giấy, thì sự hấp dẫn của những bài viết của mụ cũng chỉ dừng lại là những tản văn "thư giãn" tạm thời mà thôi. Có đọc mới biết, mới thấu ngộ các bậc tiền nhân họ "mô tả" thế giới nội tâm và xây dựng hình tượng nhân vật sắc sảo như thế nào. Mụ đừng coi thường hai chữ "Thiện-Ác". Đừng nghĩ rằng mình đã hiểu cái chữ Thiện là gì, cái chữ Ác có nghĩa gì. Sự giằng xéo giữa cái Thiện và cái Ác với muôn vàn cấp độ va đập chà xát trong con người vẫn luôn luôn là mảnh đất phì nhiêu cho những sự khám phá. Thiện và Ác còn bao hàm luôn cả đẹp và xấu, thiên thần và ác quỉ, là Jesu và Juda...Cái cấp độ đó "bình đẳng" trong trích đoạn nhật ký cave đối với Faust của Johann Wolfgang Goethe. (tiếp)
                  • khongdanhphan10 khongdanhphan10
                    2 (tiếp)
                    Nói thật với mụ, không phải lũ "người đọc" chúng tôi cần lời của một ả cave hay của một người đàn bà chính chuyên nói về sự "đĩ thỏa..
                    2 (tiếp)
                    Nói thật với mụ, không phải lũ "người đọc" chúng tôi cần lời của một ả cave hay của một người đàn bà chính chuyên nói về sự "đĩ thỏa" của mình. Mà cái chúng tôi thẩm thấu Văn học ở sự thể hiện "Tâm Cảnh" của người viết. Nếu ngọn bút không biết khai thác thế giới nội tâm của nhân vật, và xây dựng thế giới nội tâm của nhân vật thành một hình tượng mang tính chất điển hình để thay thế cho ngôn ngữ của đời sống, thẩm thấu vào cảm xúc của người đọc, thì ngọn bút đó vĩnh viễn chỉ dừng lại ở những bài văn tả cảnh mà thôi. Chính sự tài ba trong việc lột tả thế giới nội tâm của Nàng Kiều mà cụ Tiên Điền đã biến một con đĩ rạc thành một mẫu hình lý tưởng của Cái Đẹp. Cũng nhờ sự bóc trần tâm cảnh đó mà Cụ Nam Cao đã biến nàng Thị Nở xấu xí thành hình tượng "bát cháo hành" mà bất cứ một thằng đàn ông nào cũng mơ ước sự thánh thiện hiền dịu của nó. Một cái vỗ tay đánh đùi "Tiên Sư anh Tào Tháo" cũng trở thành một hình tượng khắc đậm vào lòng người đọc một thế giới nội tâm về sự "ngưỡng mộ". Đó cũng là sự tài ba của văn phong
                    • khongdanhphan10 khongdanhphan10
                      1
                      Cảm ơn "mụ" đã không nhảy dựng lên và tè vào mặt lão, hay là xếp lão vào sổ đen he he.. Xưa nay lão hủ ta rất coi thường đàn bà, và luôn nghĩ..
                      1
                      Cảm ơn "mụ" đã không nhảy dựng lên và tè vào mặt lão, hay là xếp lão vào sổ đen he he.. Xưa nay lão hủ ta rất coi thường đàn bà, và luôn nghĩ rằng sau cái hộp sọ của đàn bà chỉ có cái thứ na ná đậu hủ mà thôi. Không dè "mụ" cũng tĩnh ra phết nhể, biết đâu là chân giả của lời ngay. Qua "mụ" để chứng tỏ rằng cái lý lẽ của lão hủ "Alle Frauen haben keine Gehirn" là thiếu khách quan..hề hề.... Thôi dẹp chuyện nhố nhăng của lão lại nhé. Lão muốn nói với cái không phải đậu hủ trong cái hộp sọ của người Phụ nữ đặc biệt Hà My vậy. "Mụ" đừng có nghĩ rằng cái đoạn trích nhật ký của ả cave kia không có giá trị Văn học gì cả ngoài những từ ngữ "đéo nắt" nhé. Nó có tính Nhân Bản còn gắp mấy lần cái thứ được giải "Hội Thề" và "Dị Hương" của hội Lão Thỉnh đới. Ở đó cái Thiện và cái Ác được phô ra một cách rất đậm đặc. Sự giàng xéo giữa bản chất "nhân chi sơ" và khả năng sinh tồn giữa thời cuộc ẩm ương còn se sắt, sắc sảo hơn nhiều "Nương" của "Cánh Đồng Bất Tận" đấy. Đoạn trích nhật ký giản đơn đó là một Kịch bản, một cuốn phim sống còn hấp dẫn hơn hàng chục lần cái thứ gọi là "Điện ảnh" đang trình chiếu hàng ngày trên VTV nữa đấy "Mụ" ạ. (tiếp)
                      • phanthanhbinh0602 phanthanhbinh0602
                        những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng , em chở mùa hè của tôi đi đâu. đọc entrtycủa em ,những kỷ niệm tuổi học trò trong chúng ta sao mà giống nhau ..
                        những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng , em chở mùa hè của tôi đi đâu. đọc entrtycủa em ,những kỷ niệm tuổi học trò trong chúng ta sao mà giống nhau đến thế những lá thư nhét ngăn bàn ,những vụng dại trong sáng tuổi học trò như đó là những kỷ niệm đẹp nhất và trong sáng nhất trong cuộc đời của chúng ta người ta bảo càng già càng nhớ về quá khứ ,có đúng vậy không hả em ? chúc Hà my một buổi tôií ấm áp
                        • Đặng Hà My Đặng Hà My
                          Ha ha, hình như anh cũng có cái vụ nhét thư vào ngăn bàn hả? Sao con trai giống nhau thế không biết. À, hồi ấy lớp anh có nhiều nàng BTuyết không vậy?
                      • Bình luận riêng
                        • Bình luận riêng
                          • khongdanhphan10 khongdanhphan10
                            Đơn đặt hàng của Mực Tím à?
                            - Cốt chuyện lãng xẹt của thời Ô mai
                            - Ngôn từ "bằng lăng" của thời áo trắng
                            - Hình tượng nhân vật mờ nhạt, c..
                            Đơn đặt hàng của Mực Tím à?
                            - Cốt chuyện lãng xẹt của thời Ô mai
                            - Ngôn từ "bằng lăng" của thời áo trắng
                            - Hình tượng nhân vật mờ nhạt, cá tính nhân vật không sắc sảo đậm nét, chẳng có gì khám phá mới trong thế giới nội tâm dù là của tuổi học trò
                            - Cũng không có gì mới mẻ hay đọc đáo trong cách thể phong cách văn học
                            - Cuối cùng thể loại cũng chỉ là thể loại trích nhật ký mà thôi
                            - Muốn tiến sâu vào thể loại Truyện Ngắn hay Tiểu Thuyết cái đầu tiên phải biết cách đột phá thế giới nội tâm của nhân vật để xây dựng một hình tượng Văn học sau đó hẵng nghĩ đến việc cách tân một cách thể hiện
                            - Khi nhân vật được xây dựng đậm nét của một hình tượng, mụ cứ bê nguyên cái phong cách tản văn của mụ vào là thành Truyện..đ. cần nghĩ ngợi gì đến thể loại cả vậy là thành công
                            - Lão hủ gửi cho mụ một đường link có một "trích đoạn" nhật ký của có thể gọi là truyện ngắn được, vì thế giới nội tâm của một cave đã được hình tượng hóa thành một xã hội thu nhỏ, với một cách thể hiện ngôn ngữ rất trần tục nhưng cũng đặt đến trình độ biểu cảm nội tâm rất xuất sắc:
                            http://quechoa.info/2011/04/10/th%c6%b0-g%e1%bb%adi-con/
                            • Đặng Hà My Đặng Hà My
                              Chuyện cái cô cave mà lão và ông quê choa khen lấy khen để cũng có cái quái gì là hay ngoài mấy lời đéo nắt, viết ra đọc cho nó sướng mắt. Nói thậ..
                              Chuyện cái cô cave mà lão và ông quê choa khen lấy khen để cũng có cái quái gì là hay ngoài mấy lời đéo nắt, viết ra đọc cho nó sướng mắt. Nói thật với các lão, công dung ngôn hạnh đầy kia kìa, nếu dám nói hay viết ra những sự thật của mình thì mới ghê răng. Chứ đã là cave thì có gì phải bàn luận, ng ta nhìn thấy đầy rẫy...các lão chui vào vòm hay động là nhìn thấy tuốt tuồn tuột. Còn đây này:“ Em dễ tính lắm, em còn dễ hơn cả phò ấy anh ạ“ (đấy, ví dụ 1 câu cho lão đọc thử xem có sướng tay không?), hơ hơ- Bao giờ các lão đọc cái văn phong của 1 ng phụ nữ được gọi là chính chuyên, nhưng viết về cái sự đĩ thõa bẩn thỉu của mình thì đấy mới là sự giằng xé. Thiện hay ác là cái quái gì, Hmy viết về Duy và đã ghi bên dưới là nký riêng. Không có ý định viết truyện ngắn hay tiểu thuyết. Còn cái sự dột phá thế giới nội tâm hay giằng xé co kéo bản thể bản ngã thì nói với lão sau. HMy viết về Duy trong sáng và không muốn D bị bất cứ giằng xé nào hết, không thể bịa ra 1 D khi cậu ấy là cuả riêng mình. Nên để cho cậu ấy yên như thế và mãi mãi như thế. Chào lão
                          • Bình luận riêng
                            • MAI THANH MAI THANH
                              Đặng Hà My
                              Cách đây 13 phút


                              Em chỉ sợ, em chỉ có một Duy duy nhất thì làm sao viết tiếp được Duy khác ạ. Hay lần sau cố...biạ vậy..
                              Đặng Hà My
                              Cách đây 13 phút


                              Em chỉ sợ, em chỉ có một Duy duy nhất thì làm sao viết tiếp được Duy khác ạ. Hay lần sau cố...biạ vậy Trời! Không phải là viết về Duy theo nghĩa nội dung, mà là phương pháp sáng tác kiểu như "Duy"!
                              • vuongminhtam1982 vuongminhtam1982
                                Cam on chi da vao tham blog cua em, chuc chi suc khoe.
                                • Đặng Hà My Đặng Hà My
                                  Mình thấy bạn ghé nhà mình nhưng im ắng quá
                                  Nên theo đường dẫn mình qua thăm bạn, vội vàng nên chưa ghi lại lời nào. TKs bạn
                              • Bình luận riêng
                                • MAI THANH MAI THANH
                                  huongvuduy: "Mình không muốn biến Duy thành một nhân vật của truyện ngắn.Và cũng
                                  không muốn đặt ra những chiều hướng cho việc viết về những gì trong..
                                  huongvuduy: "Mình không muốn biến Duy thành một nhân vật của truyện ngắn.Và cũng
                                  không muốn đặt ra những chiều hướng cho việc viết về những gì trong kí
                                  ức. Không biết có ai nghĩ như mình không nhỉ.
                                  Mong bác chủ của lời com không buồn, chỉ là ý kiến riêng thôi". Tôi cần thiết có đôi lời với bạn để vấn đề được rõ hơn! Trong văn gồm có truyện ngắn, tiểu thuyết và các loại ký. Bài viết "Duy" của Hà My, dĩ nhiên không phải là tiểu thuyết, cũng không thuộc loại ký nào cả! Nhật ký ư? không phải! Hồi ký ư? Tưởng vậy chứ, về nội dung cũng như cách thể hiện không thể coi đó là hồi ký! Vậy, đó chỉ còn là truyện ngắn! Truyện ngắn cũng có nhiều dạng: Bài viết "Duy" thuộc dạng tác giả đứng ra như là một nhân vật "Tôi" (thể văn mà người Đức gọi là Ich-Form). "Tôi" có thể là chính tác giả, thì đó là tự truyện; có thể không phải là tác giả...Còn về "chiều hướng...", bạn chưa hiểu vấn đề mà tôi đặt ra rồi! Đâu có phải giản đơn như bạn nói là vấn đề "chiều hướng cho việc viết những gì trong ký ức"(?), mà là một vấn đề lớn thuộc xu hướng và phương pháp sáng tác của nền văn học nước ta, thậm chí của nhiều nước hiện nay! Chúc bạn luôn vui!
                                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                                    HMy chẳng có ý kiến gì. Bởi vì HMy chưa có gì để nói ạ
                                • Hường Vũ Hường Vũ
                                  Viết về ngày xưa luôn làm mình trẻ ra.
                                  Dễ thương quá!
                                  Nhưng cái com của bác trên kia làm mình lại thấy thương cho cho sự hồn nhiên của Duy quá..
                                  Viết về ngày xưa luôn làm mình trẻ ra.
                                  Dễ thương quá!
                                  Nhưng cái com của bác trên kia làm mình lại thấy thương cho cho sự hồn nhiên của Duy quá đi. Mình không muốn biến Duy thành một nhân vật của truyện ngắn.Và cũng không muốn đặt ra những chiều hướng cho việc viết về những gì trong kí ức. Không biết có ai nghĩ như mình không nhỉ.
                                  Mong bác chủ của lời com không buồn, chỉ là ý kiến riêng thôi.
                                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                                    Mình hiểu bạn mà.
                                • Nguyệt Vũ Nguyệt Vũ
                                  He he, cô nàng trở lại tuổi ten ...
                                  Con yêu tinh này khiếp thật, biến hóa khôn lường, nhưng mà ... không tệ đâu, phát huy nhé
                                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                                    Gớm, chị mình lại động viên cái gì rùi
                                • VTA - NLC VTA - NLC
                                  Đọc nhật ký tuổi học trò của HM thấy lòng mình sao xuyến như người trong cuộc vậy
                                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                                    Chúc anh bán được nhiều thơ nhé
                                • MAI THANH MAI THANH
                                  Tôi đã đọc thơ và truyện ngắn của Hà My. Giống như thơ, truyện ngắn Hà My đi theo hai mạch khác nhau. "Duy" là truyện ngắn đi theo mạch văn tôi thí..
                                  Tôi đã đọc thơ và truyện ngắn của Hà My. Giống như thơ, truyện ngắn Hà My đi theo hai mạch khác nhau. "Duy" là truyện ngắn đi theo mạch văn tôi thích, bởi nó đúng hướng! Từ đúng hướng để mà cách tân-hiện đại! Không nhầm lẫn giữa đúng hướng với bảo thủ-không cách tân! Bạn đọc sẽ tiếp nhận truyện ngắn "Duy" một cách nồng nhiệt và chờ đọc Hà My với nhiều truyện ngắn kiểu "Duy", hơn thế nữa, là trên cơ sở "Duy" mà cách tân-hiện đại! Tuổi học trò luôn là đề tài hấp dẫn! Cảm ơn và chúc mừng Hà My về truyện ngắn rất hay này!

                                    Không có nhận xét nào:

                                    Đăng nhận xét

                                    Bài nhiều người xem