Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

DÂM ĐÀM KỲ NGỘ

DÂM ĐÀM KỲ NGỘ - Truyện ngắn Đặng Hà My
Jul 6, 2012 8:17 AMPublicPageviews 483 8


Bài đăng trên web Thủy Hướng Dương
http://thuyhuongduong.vn/vi/news/Nhat-nhanh-mang-ve/Dam-Da-m-ky-ngo-Da-ng-Ha-My-455/


DÂM ĐÀM KỲ NGỘ

Truyện ngắn Đặng Hà My
Tôi nán lại rất lâu bên chùa.
Thói quen từ nhỏ, hay theo cụ bà của tôi đi vãn cảnh, cụ thường kể cho tôi nghe sự tích các chùa chiền xung quanh Hồ Tây.
Chiều nay...bước chân người xa xứ, tôi lại về và đi thắp hương vãn cảnh các chùa ngày trước cụ vẫn hay dắt tôi đi.
Ngày ấy, đường từ Yên Phụ lên Nghi Tàm còn hoang vu lắm, cỏ rậm rì, có những rặng táo mọc sum xuê ven hồ. Thời Pháp thuộc đã có miếu Hai Cô linh thiêng mà những người dân gốc Hà thành và cả người Pháp cũng biết.
Cụ tôi gốc người Hà Nội, nói tiếng Pháp rất giỏi, lúc nào cũng minh mẫn. Những lúc được đi cạnh cụ, tôi có cảm giác như đang được ở gần một pho truyện từ cổ chí kim.
Cụ tôi mất mấy năm rồi, nay đi một mình thấy trống trải.
Tôi dừng tại một ngôi chùa bên hồ Tây.
Sau khi thắp hương xong, tôi đi dạo vòng quanh nghe tiếng chim cu gáy, ngắm những chú bướm Tàu vờn trên các khóm hoa mẫu đơn đỏ, chợt nhớ tới câu thơ của Du Tử Lê: Một góc vườn em, đỏ mẫu đơn tôi...
Không gian tĩnh mịch, nắng hoe hoe vàng lốm đốm rụng dưới chân.
Tôi đi về phía cánh cửa đóng, đó là cổng chính quay ra phía hồ Tây, nhưng chỉ mở vào ngày rằm và mùng một, còn ngày thường thì khách đi lối sau.
Quay ra hồ đón từng lọn gió dưới vòm nhãn lâu năm, nhắm mắt và hít hương thơm tỏa khắp không gian...
Phía sau lưng tôi đứng là một chiếc am nhỏ của một nhà sư. Cảm giác người mình đẫm mùi hương nhãn.
Chợt có một người con trai nho nhã mặc áo dài khăn the như trong câu chuyện cụ tôi kể...khăn the áo xếp lượt là, khôi ngô tuấn tú một đàng hào hoa (đây là câu thơ của chính cụ tôi). Trên tay chàng trai cầm một quyển sách sờn gáy cuộn lại, tôi hồ là trong đó chỉ toàn chữ nho, cũng không lấy làm ngạc nhiên vì thỉnh thoảng người có căn đồng hay gặp những nhân vật thưở xa xưa, tôi cứng bóng vía nên lại lấy làm thích thú.
Trong lung linh chàng mỉm cười, tôi cũng cười nhẹ đáp lễ, thói quen này ít khi tôi có - thường ngày va chạm với người phàm trần, tôi không tỏ vẻ ngoan hiền như thế, mà có lẽ không phải do tôi, chắc do ngoại cảnh.
Chàng trai vẫn im lặng trìu mến nhìn, chúng tôi không nắm tay nhau nhưng có cảm giác bàn tay tôi lọt trong tay anh ta.
Và anh ta đưa tôi đi. Qua mấy khóm mẫu đơn đỏ, trắng, qua mấy bức phù điêu có rêu phủ xung quanh.
Thấy cảnh phong liêu trai nên tôi bèn rời anh ta ra xa một chút, thò tay vào túi cầm chiếc máy ảnh tự động lên để chụp.
Bỗng như bị một luồng gió từ anh ta đẩy và hắt chiếc máy ảnh xuống đất...màn hình máy rạn ra một đường, coi như toi cái máy.
Bực mình, tôi chạy về phía anh ta như bắt đền, mông lung như đang bơi trong bụng mẹ, những tia nắng buổi trưa cuốn tròn tôi lại. Cụ tôi thường bảo: đi đâu thì đợi qua chính ngọ hãy đi, giờ ấy các quan đang đi tuần tiễu. Rõ ràng những lời ấy bây giờ lại văng vẳng bên tai tôi.
Khi túm được áo anh ta cũng là lúc thấy mình nằm gọn trong vòng tay người ấy, tôi còn rõ cánh tay áo bằng vải thô màu nâu sẫm. Anh ta vẫn nhẹ nhàng, ánh mắt sâu thăm thẳm, chỉ có thân hình là gầy,mình hạc, xương xương.
Anh ta hỏi là sao tôi không nhận ra anh ta. Tôi đáp lại là tôi với anh ta cách nhau cả hàng thế kỷ, bây giờ có ai mặc trang phục như thế nữa. Anh ta bảo: Nàng hãy nhìn lại mình xem.
Lúc này tôi hơi choáng váng, như bị luồng men rượu và cồn phả vào mặt...lại thấy mình mặc áo yếm màu vàng đỏ, váy đụp màu đen như ngày xưa trong truyện Tấm Cám.
Mà lạ là sao có cái màu vàng, đỏ, đen như màu lá cờ của xứ sở tôi tha phương hiện nay?
Như kỳ như ngộ, thật khó lý giải.
Chợt thèm của chua như nàng Màu...sự cộng hưởng trên tần số và những cung bậc của não bộ không thể giái thích, nếu giải thích lại hóa ra bịa đặt, nói ra cũng rõ mình là đồ hoang tưởng!
Anh ta đưa ra một trái chanh màu vàng hái sau vườn, tôi ăn ngấu nghiến. Khi ăn xong lại thấy râm ran như có rất nhiều kiến bò trong cổ. Khi anh ta nắm lấy tay tôi thì những con kiến cũng biến mất, khi bỏ tay ra tức thì lũ kiến như bám vào cổ tôi.
Lũ kiến đen có thể chúng kéo ra từ gốc nhãn, hoặc bò ra từ một đám cháy trong chùa cách đây mấy tháng.Tôi hoảng hốt ôm riết lấy anh ta.
Bỗng lòng nhẹ nhàng như bơi trên hồ có những con thiên nga trắng ngà cổ xưa, những chú sâm cầm màu nâu đen cổ lốm đốm trắng lội bên những tản sen thúng thơm ngát.
Trời như tối sẫm lại, trên vùng trăng ảo giác, những tiếng nói của rất nhiều huyền thoại vọng về xôn xao.
Có tiếng hát cất lên giữa không trung không xác định rõ hướng nào, không phải tiếng hát của người, nghe như tiếng hát của loài tiên cá, như yêu ma. Tôi quay ra hỏi chàng trai, anh ta nói: đó là tiếng hát của bọn cáo chín đuôi.
Tiếng sóng vỗ mạn một chiếc thuyền, đầu thuyền có dáng như rồng, trên thuyền có bóng một người đàn ông với tà áo rộng bay phấp phới... chiếc thuyền lướt rất nhanh, chỉ bỏ lại một tàng khói lãng đãng như bay đuổi theo tiếng hát. Chàng trai bảo: thuyền nhà vua đi tìm nơi có tiếng hát ban nãy.
Lát sau, lại thấy mùi bùn kéo tới, hình như hắt lên từ đáy hồ, có 9 bóng con gái đang múa trên chiếc thuyền mũi cong cong, những điệu múa cũng mờ ảo giống những con rắn uốn lượn trong vòng quay của vũ trụ.
Tôi lại quay ra phía chàng trai, lúc này anh ta kéo tôi lại và ôm tôi rất chặt, cuốn lấy thân thể tôi, tôi thấy đê mê như mơ như tỉnh, cảm giác sung sướng tột bậc. Khi tôi và anh ta cùng rướn người lên như trong vũ điệu rắn...thì thấy bên tay trái sóng nổi lên như bão tố, chiếc thuyền có 9 cô gái chòng chành rồi biến mất dưới lòng hồ.
Tôi và anh ta rời ra, nhìn nhau thở hổn hển, chợt nhớ là mình đang ở cổng chùa.
Những tầng ánh sáng lướt trên mặt hồ, chùa mênh mông, cửa như mở toang. Khói sương huyễn ứa ra từng búp, từng lọn, như cầm như nắm được. Rồi tan dần, lãng đãng như tính không diệu vợi của vô tướng.
Tôi tỉnh táo lại, thấy mình lại mặc thường phục hiện đại hàng ngày. Tôi nhìn chằm chặp anh ta và đòi anh ta giải thích, hứa rằng sẽ tha tội cho anh ta khi làm vỡ chiếc máy ảnh của tôi.
Anh ta xưng là con trai nuôi thứ 10 của người đàn ông đã từng gọi trâu vàng hồ Tây trong truyền thyết.
Tôi hỏi tiếp:
- Tại sao lại là con nuôi?
- Vì ông cụ chỉ có 9 cậu con trai, muốn gọi trâu vàng thì phải đủ 10 đứa. Ông nhặt được tôi ở bãi sậy sau chùa bát giác và mang về nuôi là thành 10 đứa cả thảy.
- Đủ 10 người có gọi được trâu không?
Anh ta lấy tay vân vê mép quyển sách trên tay, đáp:
- Có gọi được, nhưng lên được nửa buổi thì trâu chui tụt xuống lòng hồ, chắc vì ta không phải con đẻ của người gọi.
Tôi cười cười: - thế hóa ra truyền thuyết cũng bị lừa à.
Anh ta giơ quyển sách màu ố vàng và giải thích: Trong quyển sách này cũng nói rõ nguồn gốc về sự tích các vành đai ven sông Hồng và phía tây thành nội, sách này do một đạo sĩ tặng cho ta cùng chiếc áo nâu ta đang mặc trên người.
Thấy tôi nhìn vào chiếc áo vải thô có sợi rất thưa như nghi ngờ, có lẽ đó là thủ phạm luồng gió ban nãy từ ống tay áo phóng ra làm rơi chiếc máy ảnh của tôi, anh ta giải thích ngay:
- Màu nâu chiếc áo này là kết tinh từ những ngôi mộ của các nhà tu và đạo sĩ.
- Thế sao nghe cả tiếng đàn, hát, múa?
- Hồ Dâm Đàm thưở ấy quanh năm sương phủ, vùng đất này là linh khí của Đại Việt.
Tôi bần thần:
- Vậy sao lại có những cô gái múa trên thuyền?
Đáp:
- 9 người con gái múa hát trên hồ Tây bị chìm thuyền đã kết duyên cùng 9 người anh trai kia.
Tôi cãi:
- Tại sao không là 10 mà là 9? Vả lại họ có cùng sinh thời với nhau đâu, theo tôi biết, 9 cô gái kia là người của thế kỷ XX cơ mà.
Anh ta cười:
- Thế mới là huyền sử, huyền sử luôn là những điều rất trùng khớp và bí ẩn, ta mà giải thích cho nàng thì phải mất cả trăm ngày. Cũng vì lẽ đó nên người phương Bắc không thể yểm nổi bùa trên hồ Dâm Đàm, bởi khí thiêng của ngàn năm đã hội tụ nơi này, kể cả ý tưởng toả phát trội của một Trung tâm ẩn giấu.
Chàng trai vẫn nói tiếp nhưng có vẻ vội vàng, âm thanh như gió thoảng:
-Nếu như đủ bộ thì có lẽ chúng ta chưa chắc đã có cái duyên gặp này, bởi đó là sự tu bồi từ quá khứ, và cần nhiều nhiều đời hay thế hệ sinh sống nơi mảnh đất này mới thấu hiểu được cái tính thiêng trong đó.
Giải thích tới đây thì thấy chàng trai dường như mỏi mệt lắm, tôi cố tình với tay xin anh ta quyển sách may ra có chút bằng chứng gì đó, nhưng tất cả bỗng mờ dần, mờ dần như ẩn vào thân cây nhãn, chỉ còn lại những tán lá lao xao.
Bàn tay vẫy như lời xưa chào gửi
Cố đô về tràn ngập bóng thiên lang…
Những đóa mẫu đơn vẫn rung rinh bên vài chú bướm Tàu màu đen chấm trắng đỏ, các trường phái tượng trưng khác nhau từ sự toả sắc của chùm hoa dụ ong bướm tựu trung.
Trong phút xuất thần từ truyền thống phương Đông, tôi thấy lòng cực kỳ thanh thản, và bước ra khỏi chùa.
Tiếng chim cu gáy giữa trưa hanh nắng như giọt thời gian đang rỏ từng giọt, từng giọt...
ĐHMy


  • Thongngohuy Thongngohuy
    Truyện ngắn của HM hay quá cứ hư hư thực thực, truyền thuyết xưa, hiện thực nay cứ đan xen, liêu trai mà thanh khiết vô cùng. "tôi hồ là" chắc là nhầ..
    Truyện ngắn của HM hay quá cứ hư hư thực thực, truyền thuyết xưa, hiện thực nay cứ đan xen, liêu trai mà thanh khiết vô cùng. "tôi hồ là" chắc là nhầm, có lẽ là "tôi đồ là", hay là chú chưa hiểu hết nghĩa của từ đó. Chúc mừng HM có nhiều tác phẩm văn học hay.
    • Phạm Minh Toàn Phạm Minh Toàn
      Nữ nhà văn có họ với cụ Đặng Văn Nhâm,không biết có họ hàng chi không mà giọng văn đáo để.Đáng khen.Đáng khen.
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Kẻ thức đêm lại dễ thấy nhau, hì, chúc anh vui nhé
    • Nguyen
      Nguyen
      • Nguyen
      • Jul 15, 2012 1:26 AM
      :)
    • Xuân Loc Xuân Loc
      Khi "Khi tôi và anh ta cùng rướn người lên như trong vũ điệu rắn..." thì không biết cảm giác liêu trai của Hà My có khác gì nhiều với hiện ..
      Khi "Khi tôi và anh ta cùng rướn người lên như trong vũ điệu rắn..." thì không biết cảm giác liêu trai của Hà My có khác gì nhiều với hiện tại không nhỉ ? Bao lần ngồi bên hồ Dâm Đàm mà vì không có căn tu nên chẳng gặp được cô tiên nào cả,chán thật Hà My ạ,Chúc khỏe.
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Anh khỏe chứ? Đã gọi là cảm giác liêu trai ắt phải tuyệt vời rồi.
    • Spam comment
      • Cỏ Cỏ
        • Cỏ
        • Jul 6, 2012 5:04 PM
        Cỏ anh xin được phép... nghiêng mình yêu mến cái người đã viết ra câu Truyện đặc-sắc-hay này! Là Truyện... Chứ sao... !! Thì có đủ hết các thành t..
        Cỏ anh xin được phép... nghiêng mình yêu mến cái người đã viết ra câu Truyện đặc-sắc-hay này! Là Truyện... Chứ sao... !! Thì có đủ hết các thành tố để làm nên Truyện, chứ không phải là một cái Tản văn ghi-chép-cảm-nhận ất ơ nào đó... Này nhé: có tình tiết, có sự kiện, có những diễn tiến của những tình tiết và sự kiện ấy, có nhân vật, có thoại... Oke Salem Viết đẹp, ma mị..., câu chữ đậm chất văn chương... Cỏ anh đọc đi đọc lại từ đêm qua..., hình như bị cái không khí phiêu hốt-liêu trai của Truyện nó ám mất rồi... Haha... Mà này, đã kịp cho cái ông nhà thơ Dê Tử Lu ấy trở về với tên cúng cơm cúng phở của ông ấy rồi hử? Thế còn cái chỗ này... "Trên tay chàng trai cầm một quyển sách sờn gáy cuộn lại, tôi hồ là trong đó chỉ toàn chữ nho..."- Tôi hồ là... Hay là Tôi đồ là... Haha... Chắc chắn Cỏ anh bị cái Dâm Đàm... nó khiến cho "tẩu hỏa nhập ma" ăn nói lung tung rồi...
        "Chợt thèm của chua như nàng Màu...sự cộng hưởng trên tần số và những cung bậc của não bộ không thể giái thích..." - Giỏi thật! Chỉ cần viết đến thế thôi, là đủ... ngắn gọn mà nội hàm cao...
        "Trời như tối sẫm lại, trên vùng trăng ảo giác..."
        "Có tiếng hát cất lên giữa không trung không xác định rõ hướng nào, không phải tiếng hát của người, nghe như tiếng hát của loài tiên cá, như yêu ma..."
        "Tiếng sóng vỗ mạn một chiếc thuyền..."
        Chịu là... viết đẹp. Đẹp đến hoang đường... Huhu...
        Thôi, Cỏ anh đi về... Chứ mà còn nấn ná ở đây thêm lâu chút nữa... thì Cỏ anh sẽ chết
        • Cá Gỗ Cá Gỗ
          Tớ dốt văn thơ chả dám bình, chỉ thấy thằng cha đang bơi trên kia chả mình hạc xương mai tẹo nào cả
      • Thuỷ Hướng Dương Thuỷ Hướng Dương
        cái này phải gọi là truyện ngắn. Hay lắm em ạ. Sao em ko đưa cái này vào tập truyện ngắn nhỉ? Chị hơi tiếc đấy. Chị đưa bài này về nhà chị nhé.
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Chị mò mẫm gì mà sớm thề hả zời, thức khuya, dậy sớm, không tốt. Hu ...
          Em sửa thành truyện ngắn nhé., ô la la, bài vửa viế..
          Chị mò mẫm gì mà sớm thề hả zời, thức khuya, dậy sớm, không tốt. Hu ...
          Em sửa thành truyện ngắn nhé., ô la la, bài vửa viết xong chưa ráo mực mà chị ui, em đang dò lại mà...tại chị nên bây giờ em bị ma nhập, tự nhiên lại đi viết truyện ngắn với tản văn, giờ thấy mình phiêu phiêu như dở hơi, mai sau hết xiền chị em mình mài gì ra ăn đây hả trời
        • Cỏ Cỏ
          • Cỏ
          • Jul 6, 2012 4:37 PM
          Nói như các cụ là: "Mài răng ra mà ăn à?"... Haha... Nhưng Hà My đừng lo, nếu cần thì Cỏ anh sẽ nuôi bằng mì tôm ăn liền không có xịt (để đi chùa ..
          Nói như các cụ là: "Mài răng ra mà ăn à?"... Haha... Nhưng Hà My đừng lo, nếu cần thì Cỏ anh sẽ nuôi bằng mì tôm ăn liền không có xịt (để đi chùa cho nó... thanh tịnh tâm hồn, chứ chẳng phải là Cỏ anh kẹo, haha...), chỉ cho thêm ít hành lá tươi xanh và mì chính cánh..., nhon nhon Cho nên, cứ việc yên tâm... cưỡi ngựa và phiêu mấy cái truyện như là truyện này nhé! Đỉnh lắm!!
        • Thuỷ Hướng Dương Thuỷ Hướng Dương
          Đồng ý với Cỏ anh, chẳng hiểu sao thd (dù không muốn khen cô nàng nhiều quá vì tính đố kỵ của đàn bà ) chỉ muốn nói rằng Hà My viết truyện này ha..
          Đồng ý với Cỏ anh, chẳng hiểu sao thd (dù không muốn khen cô nàng nhiều quá vì tính đố kỵ của đàn bà ) chỉ muốn nói rằng Hà My viết truyện này hay ngang tầm Tào Đình viết Phấn hoa lầu xanh. Càng đọc càng thích, HM có lên đồng ko đấy?
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Nhiều chuyện, nhiều chuyện quá! Hai tháng nữa Cỏ anh ở vnam rồi, tha hồ mà tụ tập nói xấu HMy nhá nhá.
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          À, hôm nào có vấn hầu đồng chị đi xem nhé. Múa dẻo, còn biết múa lửa nữa nhá. Nhưng mà thanh đồng, con nhà Thánh là hay đá..
          À, hôm nào có vấn hầu đồng chị đi xem nhé. Múa dẻo, còn biết múa lửa nữa nhá. Nhưng mà thanh đồng, con nhà Thánh là hay đáo để lắm, cũng nhiều khi đanh đá kinh, có lúc ức đứa nào, lại khấn: Con xin ngài giật tóc mai, ngài day tóc trán cho cái đứa ấy nó mở mắt ra mà nhìn đời...
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Thuỷ Hướng Dương
        ------------------------------------
        Jul 5, 2012 12:45 PM
        Chị tặng HM bài thơ chị mới viết này. Mong em bình an nhé.
        NGHÊU NGA..
        Thuỷ Hướng Dương
        ------------------------------------
        Jul 5, 2012 12:45 PM
        Chị tặng HM bài thơ chị mới viết này. Mong em bình an nhé.
        NGHÊU NGAO MỘT MÌNH

        Cỏ dại thường lấn đầy vườn
        Cây nhiều quả ngọt sâu thường phá chơi
        Diều căng gió vút lưng trời
        Phận trâu thì phải có người dắt đi

        Cuốc kêu gọi bạn lâm li
        Bao giờ tìm được bạn về tri âm?
        Sông kia những tưởng âm thầm
        Ngờ đâu cuồn cuộn đá ngầm bên trong

        Ngàn đời lúa vẫn xanh đồng
        Thức mùa hạt vẫn trổ bông trĩu vàng
        Lá sen biếc giữa ao làng
        Cóc con vừa thoát đáy hang lên chào

        Lắng nghe hoa lá xôn xao
        Tự dưng ta thích nghêu ngao…
        Một mình…

        thủy hướng dương
        4.7.2012

        ------------------------------------
        Đặng Hà My
        Jul 6, 2012 12:12 AM
        Em đọc bài này rồi. Toàn câu thâm thúy thôi. à, mà bài thơ Viết cho người đàn bà điên chị vết cũng hay, mong sao trong cuộc đời chúng ta không bao giờ gặp lại những kẻ đánh chết cái nết không chưa ấy. à, chị Vinh về rồi đấy, lại hẹn nhau nhé. Chữ nghĩa văn chương thơ phú cũng chỉ là một cuộc chơi đúng không chị, hì hì...chúng mình nhiều khi cũng vướng vào cái vòng khổ ải, có lúc lại thấy dở ương thế nào, he he....
        • THỢ ĐIỆN THỢ ĐIỆN
          Đọc và không bình luận gì thêm!
        • Đặng Hà My Đặng Hà My

      Không có nhận xét nào:

      Đăng nhận xét

      Bài nhiều người xem