Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CHUYỆN DẤM DỚ

CHUYỆN DẤM DỚ
Jul 22, 2011 4:40 PMPublicPageviews 19 16



PICT0057.JPG

Sáng sớm, cái Hoa đã bấm chuông, mắt mũi tớ còn kèm nhèm, nó léo xéo:
- Đi, đi ra đây!
“Buch„ hai hạt sương sớm còn đọng long lanh trên mắt, búi vội túm tóc, bước thấp bước cao theo nó, may mà ngồi ô tô; chứ nhìn thấy tớ bây giờ phát khiếp. Nó chở đến phòng bán vé tư nhân...hai đứa vừa bước vào, ba cô nhân viên chỉ thẳng vào mặt tớ réo:
- Giời, mụ kia, hôm trước bọn tôi đã ngồi dò đỏ cả mắt, đặt cho mụ cái vé rẻ nhất, thế mà mụ dám bảo bọn này là điêu, là ăn dầy hả?
Tớ ngớ ra:
- Chúng mày nhầm à? Tao bảo bao giờ...
- Mụ nhớ lại đi, mụ thì có bao giờ quên cái gì, nhìn mụ biết tỏng...
Ớ ra thật sự, nghĩ: tiên sư mấy con này, chắc đêm qua chồng nó đi ngủ trước hay sao ấy, trông mặt mũi con nào con nấy ấm ức bí rì rì, trút hết vào mình; sợ cóc gì, tớ gào:
- này, này, chúng mày đừng có vu oan, tao chả bao giờ nói thế, chúng mày đừng có...
Cái Hoa đế vào ngay:
- là cái chuyện lần trước mụ mua vé của chúng nó, mụ viết lên blog của mụ là bọn phòng vé ăn dầy lắm...lúc chúng nó gặp tôi, cứ réo, bắt tôi phải lôi mụ ra hỏi tội.
Ờ, bây giờ mới nhớ ra, mà sao bọn dở hơi này nó lại lần mò ra log leo của mình có khổ không cơ chứ.
Ba đứa đang hằm hằm nhìn tớ, màn hình laptop trước mặt, bài viết lù lù đấy, tớ cười xoà:
- Quả thật, mấy tháng trước có nhờ chúng mày mua hộ được vé rẻ thật, nhưng hôm viết vào lốc, thằng Yahoo nó bị chập mạch nên nhầm “ăn mỏng thành ăn dầy „, chứ tao chả cố tình, không tin mày cứ hỏi cả làng lốc xem có đúng thằng i a hu nó chập không, trăm phần trăm họ nói đúng cho mà xem.
Một đứa cong cớn:
- Này, mụ nói cho trẻ con lên hai nghe hả?
Đứa khác xen vào:
- đầu tiên bọn tôi cũng nghĩ mụ là việt kiều, xịn lắm, định gí cái vé vip cho mụ chết, nhưng ngồi nói chuyện hoá cảm tình nên cố tìm hộ, chả thèm lấy lãi một xu, đã không cám ơn còn đi nói xấu.
Tớ chỉ cười, chứ biết làm thế nào bi giờ, gớm, chả biết đứa nào điêu, chúng nó mà không lấy lãi thì giời đổ, hôm trước còn nhìn thấy chúng bù khú trong hàng chả cá Lã Vọng, chỉ mới ăn trưa với nhau thôi đấy, khác gì mình, lúc nào xuất hàng đi chả kêu là hoà, thậm chí lỗ.
Từ nãy mình hiền hiền thế mà chả đứa nào hưởng ứng… mặt tớ lại đần ra, nhất là còn nguyên giấc ngủ đêm chưa kịp rửa, bi giờ anh nào nhìn thấy cũng sáng tác một lúc được cả bốn mùa liêu trai cho mà xem.
Một đứa chắc thương hại, hỏi sang chuyện khác:
- Này mụ, thế mụ làm thơ tặng ai mụ cũng điêu thế a? Không yêu thì nói yêu, mà yêu thì nói không yêu à?
Tớ lấy lại khí thế hùng dũng ngay:
- Này, chúng mày đừng có xiên xỏ, đấy là thứ tình cảm thiêng liêng, đừng có đụng chạm vào nhớ…
Cái Hoa là kẻ thù truyền kiếp như sông núi liền nhau của tớ rồi, nhiều lúc mong cho có thằng nào rước nó đi càng sớm càng tốt, chuyện gì nó cũng bám mình, chuyện hay nó im, chuyện dở cố bới cho to bằng con voi, mệt quá cơ, nó đang mách lẻo:
- Ôi giời ơi, chúng mày mà tin lần nữa thì dòm vào đầu gối ấy, mụ này lúc làm thơ tình hay tủm tỉm cười một mình lắm…
Đứa khác hỏi:
- Sao lại cười, thơ tình là phải đau khổ mới làm được chứ?
Cái Hoa bĩu môi, mọi khi nó bĩu trông nũng nịu cực, ối anh chết mê, thế mà bây giờ chả khác cái hai con tằm béo:
- Mụ ấy biết gì đau khổ, còn xui Hoa là cứ xiên khoảng chục lão vào một bài thơ, các chàng đọc đều nghĩ đó là mình, đỡ tốn công nghĩ nhiều, lại được ối đích.
Hí hí hí, mấy đứa kia cười, cái Hoa sung sướng lắm, mỗi lần nó chơi được một vố là mặt nó xinh hẳn lên. Còn tớ, oan, oan lắm! Chắc cũng phải chửi cho nó một cái, chứ không thấy mình lành, nó bắt nạt:
- iên ư ố on ĩ…
Ối giời, chúng nó càng cười to, chứng tỏ chúng cũng thông minh phết, tiếng Việt mình phong phú thế, nói ngắn hiểu dài, thôi- lần sau, lúc tức quá, cứ cắt cụt mịa như thế cho lịch sự.
Chả hơi đâu cãi nhau với bọn này, nhân tiện vi tính đấy, tự nhiên như người Hà Nội, he…ẩn một đứa ra, mày biến ra bên kia thế giới đi, chúng mày có 4 cái máy chềnh ềnh đấy, không làm việc lại còn đấu láo.
____________
Ngó qua vài dòng tin tức…qua bác Tạo, qua mấy Web khác.
Ô, lại chuyện gì thế hử? Oánh nhau à? Cái gì mà biểu tình chống chiếc thế nhở? Ôi dào, tớ chả binh ai, dưng mờ cũng nghĩ sao nói thế. Cái vụ anh công an đạp vào mặt dân, tớ chả tin lắm, là không tin mọi vấn đề, mọi khía cạnh, chứ không phải không tin người ta đạp mặt nhau. Ối đứa nó như thò lò 6,7 mặt, nó đạp trong bóng tối mới nguy hiểm, chứ cái bệnh ngoài da ấy chả có gì đáng ngại cả, có điều…hờ hờ, cũng… mất mỹ quan quá nhở. Ai lại làm thế bao giờ.
Nhớ một lần, cũng có một anh quận phó (người quen), lý do quen cực đơn giản; tớ bị một lố hàng “có vấn đề”. Phải đích thân gặp các anh í xin xỏ. Lúc tớ mò đến, bị doạ các kiểu:- cô có biết cô vi phạm pháp luật không? Cô sẽ bị chịu phạt nghe chưa? Tớ cũng phải thẽ thọt lắm, người ta bảo: khôn ngoan ra cửa quan mới biết, nhắm mắt một quả xem sao:
+ chẹp… em chả cố tình…các anh xem thế nào, bỏ qua cho em…
Lão anh kia cau mày: - bỏ qua á, bỏ qua em, còn người khác thì sao?
Tớ tròn xoe mắt:+ ối giời, công minh nhở? Anh kia trợ mắt: - này, cô nói cái gì thế?
+ thì bảo các anh công minh chứ sao; tớ đáp lửng,
- Cô đừng có ngang ngược nhé, vào đây lại còn ngang ngược hả? tay anh í đập xuống bàn, kinh!
+ Anh bảo ngang ngược chỗ nào, ngày xưa mẹ sinh ra em là ngôi xuôi, đầu ra trước, có ngược bao giờ đâu…
Mặt anh ta tái lại, tớ thì chả thấy gì, tỉnh bơ. Chắc lão quen quát hay sao ấy, lão gào lên:
- Này, sẽ xung công qũi lô hàng của cô!
Tớ ngồi thẳng dậy, tự dưng hơi hoảng, quả này coi như công toi, vột rút phong bì ra, người ta bảo: tìền đi trước là tiền khôn…dúi vào túi áo anh í.
– Ơ này, cô định đút lót hả? anh ta gạt ra, dứt khoát như bơi ếch ấy, cứ chờ kiểu bơi gạt tay ra xong sẽ vòng vào túi, nhưng…không, thấy có nửa vòng thì tay anh dừng lại. Tớ xanh mặt, chê ít hử. Rút thêm cái nữa, trong đầu chả tính chán rồi, nếu con chị không lọt thì thò con em ra ngay, nếu cả 2 con không lọt thì cóc cần nữa, chứ không hoá lỗ à. Anh kia vẫn gạt tay ra như ban nãy, cả hai cái phong bì ân tình âm thầm quay về túi tớ, ức quá, tớ giở mặt, đĩnh đạc giống luật sư đọc cáo trạng:
+ Anh muốn làm gì thì làm, em cần quái gì, hết vụ này em lại còn vụ khác, vụ sau to hơn vụ trước!
Nói xong… hoảng quá, thôi chết, mình ngu rồi, làm sao rút lời lại đây? Vội nhìn thẳng vào anh kia, mắt tớ lúc ấy chắc hoang dại lắm, lòng đen lòng trắng trộn vào nhau, như dòm vào ống kính vạn hoa…tích tắc im lặng…qủa tim chòng chành… thời gian ngột ngạt… hơi thở tình yêu lúc hấp hối… rồi cũng trôi qua…lạy giời, khi tớ nhìn thấy anh í cười; trời, nụ cười đẹp hơn nàng Mônalidờ, trìu mến nhìn tớ, giọng muợt:
- Thôi, em cất tiền đi, bọn anh cần quái gì tiền của em, đây không thiếu nhé, mai anh bảo lính nó chở hết hàng về văn phòng cho em.
+ Anh đùa hay thật đấy? Tớ ngơ ngẩn, hụt hơi, lúc người yêu bảo “anh yêu em” tớ thường bị cảm giác này.
- Ai mà thèm đùa với em, chẳng qua thích đấu khẩu với em một lần, thích gặp em nói chuyện chơi thôi.
Tớ thở phào, ngọt ngào: + thế em xin phép em về nhé, mai các anh cứ chở hàng về văn phòng em.
Đứng dậy định chuồn, tất nhiên là không quên cám ơn và nhoẻn cười; đưa tay ra bắt, tạm biệt anh, người hùng của em.
Bắt tay xong rồi, chả rụt được lại nữa, anh ấy cứ giữ, sao thế nhở, tớ chợt nghĩ đến chuyện kể mấy con lật đật…là lúc đi rừng người miền núi phải đeo ống tre vào tay, nhỡ khi bị lật đật túm thì cứ ung dung rút ra êm re, và chắc chắn lật đật sẽ cầm cái ống tre ấy ngửa lên trời mà cười cả ngày. Nhưng tội quá, tớ không có ống tre, giờ làm thế nào? Nhìn quanh, đúng giờ giao ban, chẳng thấy ai, cửa lại bị khép như vô tình…Tớ hoảng, đành nhẹ nhàng:
- Thôi, để em về nào…
+ Về là về đâu, bây giờ anh muốn mời em đi…
“đi đâu? chắc là đến cái chỗ người đời vẫn hay dồn trí khôn vào đấy chứ gì”, tớ nghĩ bụng. Lẳn khẳn luôn:
- Em đang bận, không đi đâu được hết.
Giọng nói của tớ chân phương quá, nên anh ấy coi thường. (Nghĩ cũng ngu, giá lúc ấy cứ gật đi, rồi ra cửa biến là xong). Y rằng, khi tớ gạt tay ra…hắn vội vàng kéo tớ vào sát người, hình như để nhìn vào mắt nhau xem có gì trong í hay sao ấy. Tớ vừa ẩn, vừa chửi, giống cái cô phát thanh viên trên truyền hình hôm nọ bị nhỡ mồm:
+ Ơ, thằng điên này, làm gì thế?
- Chửi hả? Sao em láo thế? này, thằng anh này bao nhiêu người cầu cạnh mà đây không thèm gặp đấy nhé.
Lão vẫn cứ lao vào tớ, hơi thở hắn hầm hập phả vào mặt, gần như không thể gần hơn, thằng chó này, nó khỏe do nghề nghiệp đây mà, tay hắn bập vào như khóa số,... thú thật, trong cơn bấn loạn, tớ cũng trót bị nhận của hắn mấycái gọi là nụ hôn, tới tấp và toe toét, nằm gọn trong nghĩa “đen”... còn nghĩa “bóng” mà nói, thì các nụ này nó bị lép, chả bao giờ xoè ra được. Lúc này tớ mới ẩn được hắn ra, chạy một mạch, chị Dậu cũng chỉ ức bằng tớ thôi. Sao khốn nạn thế hở đời. Ngồi trong xe, tim vẫn đập thình thịch.
Xoá nợ đấy, tất nhiên theo hắn, vụ xoá nợ này hơi bị óc dơ, đầu thì có mà đuôi thì không.
Hôm sau, họ chở hàng trả cho tớ, chả xê xịch một sợi tơ nào. Mấy chú lính lại còn sợ sợ nữa mới lạ chứ, chắc chúng nghĩ mình thành bà Nghị Hách rồi cũng nên. Và cũng từ đó tớ nhớ như in mặt tay quận phó ấy.
Rồi một hôm, nhân nói chuyện với bác hình sự hình ảnh gì ấy ở gần nhà, vô tình bác cũng biết anh kia. Bác ấy bảo:
- Thằng N. ấy bác lạ gì, nó không làm quận phó ở đó nữa rồi!
+ Sao thế bác?
- Thì nó làm nhiều việc không công minh, bị kỷ luật, chuyển công tác chứ sao.
Nghĩ bụng: ừ, cho mày chết, ai bảo…tớ âm ỉ sướng lắm, giống con dế vàng vô tư như chưa bao giờ vô tư thế.
Hôm vào làm giấy tờ nhà đất ở quận. Loanh quanh thế nào, anh ta lại túm được tớ đang đi ngó ngó tìm phòng, tìm ban. “Ơ, tưởng lão này bị cách chức rồi mà trông vẫn oai phong thế nhỉ”, tớ lấm lét, hỏi nhỏ:
+ Sao bảo anh chuyển công tác?
Anh ta chả giấu gì tớ, có lẽ vì nụ hôn bất hủ năm xưa hoá thành tri kỷ rồi, nên anh ấy tâm tình thật hơn cả đếm:
- Anh nói cho em nghe, cái vụ anh bị kỷ luật là thật. Bị khiển trách…
+ Khiển trách thế nào?
- À, là bề trên mắng: sao chú mày làm ăn bừa bãi thế, muối mặt cấp trên, bây giờ quyết định chú mày phải thuyên chuyển công tác, từ quận nọ sang quận kia, từ làm phó lên làm trưởng!!!
Tớ ờ ờ…là thế nào, có phải là họ ngại quan trên ngó xuống người ta trông vào không nhỉ.
Tớ chỉ hỏi đến đấy, như nghe chuyện thần tiên ngày xửa ngày xưa…và cho đến bây giờ cũng chả hiểu anh ấy đang làm chức vụ gì? hơ hơ…
ĐHàMy 07.2011





  • Vugia Vugia
    • Vugia
    • Aug 9, 2011 9:51 AM
    Viết có duyên!
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      ai được khen cũng sướng!
  • HOA TULIP HOA TULIP
    Ui zời! Đọc bài chị mà cừi chít!
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Cười chỗ nào, có gì mà cười, nhở?
  • Private comment
    • Đàm Xuân Hoán Đàm Xuân Hoán
      Ô thế túm đc sđt rồi mà bà em ko "phun" vài nhời để khi gặp thàng anh yên văn dạ,vài nhời cũng đc...
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Thằng kép nhí của em nó bảo: cho nó theo gặp nhà thơ ĐXHoán với, nó cũng khoái thơ của anh. Cho nó đi theo nhé. Em ghim số ĐT của anh rồi. Yên văn dạ rồi
    • Đinh Diên Kỳ Minh Đinh Diên Kỳ Minh
      VVH vừa vào đọc chùm thơ GỬI NƯỚC NGA của tôi. Em bớt chút thì giờ sang đọc xem có cảm nhận gì không? THƠ GỬI NƯỚC NGA (bấm vào đây để đọc)
      • Đàm Xuân Hoán Đàm Xuân Hoán
        Dấm dớ mà ko dấm dớ-ko dấm dớ lại dấm dớ
      • VTA - NLC VTA - NLC
        “đi đâu? chắc là đến cái chỗ người đời vẫn hay dồn trí khôn vào đấy chứ gì”, tớ nghĩ bụng Cỗ ấy là chỗ nào nhỉ?
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Là chỗ ấy đấy, đấy!
      • Private comment
        • Private comment
          • Private comment
            • Đinh Diên Kỳ Minh Đinh Diên Kỳ Minh
              Đạo thơ, đạo văn khác hẳn với "những tư tưởng lớn gặp nhau". Những điển hình văn học như nhân vật Đôn ki hôn tê , A Q và Chí Phèo do ba nhà văn ở..
              Đạo thơ, đạo văn khác hẳn với "những tư tưởng lớn gặp nhau". Những điển hình văn học như nhân vật Đôn ki hôn tê , A Q và Chí Phèo do ba nhà văn ở ba nước khác nhau mà sao có nhiều nét tương đồng.Ai dám bảo các ông Xec văng tét, Lỗ Tấn và Nam Cao đạo văn của nhau?Ngay đại thi hào Nhuyễn Du ủa ta lấy hẳn một tiểu thuyết Tàu về nhào nặn đúc kết thành truyện Kiều mà chả ai dám nói là đạo . Thậm chí còn ca ngợi và "tranh cãi" về mọi phương diện chưa biết đến bao giờ mới xong.Sau khi truyện Kiều ra đời chả còn ai biết đến Thanh Tâm Tài Nhân là ai . Người ta chỉ có việc" lẩy Kiểu", "tập Kiều"(nhũng câu thơ nhang nhác Kiều)và thi nhau khen lấy khen để.Em cứ đọc thật nhiều rồi viết theo trái tim mách bảo thì bao giờ vẫn là của em. Còn ai nhiễm em thì mặc kệ. Gần đây tôi cảm thấy có người nhiễm em rồi đấy . Họ tưởng như thế là làm mới mình.Em viết theo kiểu của em thì được nhưng người khác viết theo kiểu của em sẽ thành ra lố bịch. Sex năm bảy đường sex , Một bà già gõ mõ khoe các vòng ai mà dám nhìn.Em khoe thì đẹp (nhớ rằng khoe khác với phô phang và lộ liễu nhé). Mong em viết hay hơn nhất là về thơ.
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Thầy nói thế nào, em chả đi đâu nhiều nên không biết ai giống mình, và giống chỗ nào? tâm hồn hay thể xác?
                hi hi, có người vẫn giấu mặt theo dõ..
                Thầy nói thế nào, em chả đi đâu nhiều nên không biết ai giống mình, và giống chỗ nào? tâm hồn hay thể xác?
                hi hi, có người vẫn giấu mặt theo dõi em (mà làm gì nhỉ), rồi ẩn comment vào nhà ng khác nói xấu em, tự dưng hôm nọ có ông anh rửng mỡ, bật commt cho em xem, em cười rũ ra, em có cái quái gì mà họ mất thì giờ thế hả thầy, em thì chả bao giờ dám nhận mình đẹp, nhưng mà xấu như người ta bôi vào thì nhất định em không chịu đâu nhá. Em bảo với thầy rồi, em mà nói ra cái làng thơ nhà mình á...ối người bổ chửng!
            • MAI THANH MAI THANH
              Em
              sinh ra
              Có ba tràng hoa quấn cổ
              Lót lá chuối nằm
              Mẹ nói
              hay giống yêu tinh..

              Ngày mới lớn
              Lũ trẻ quây quần đầu ngõ
              Chẳ..
              Em
              sinh ra
              Có ba tràng hoa quấn cổ
              Lót lá chuối nằm
              Mẹ nói
              hay giống yêu tinh..

              Ngày mới lớn
              Lũ trẻ quây quần đầu ngõ
              Chẳng chịu chơi cùng
              Nói em đáo để
              Yêu tinh... ("Tây Hồ I")
              Th ằ ng đàn ông đang lom khom nh ặ t
              Nh ặ t nh ữ ng đ ồ ng ti ề n
              Nh ặ t hài xanh em v ứ t
              Nh ặ t tàn hoa nát r ụ ng
              Nh ặ t c ả tàn h ươ ng
              C ả ti ế ng c ườ i khanh khách
              C ả cái nhìn khinh b ỉ c ủ a em
              …Cúi đ ầ u im l ặ ng … ("Thánh nhập") Yêu tinh thì rõ quá đi rồi, còn gì nữa!
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Cái vụ tràng hoa quấn cổ, suýt tiêu đời đấy ạ. May mà...mới quấn, chứ thắt là oi em òi
            • Tình thơ Vũ Lập Tình thơ Vũ Lập
              Tuyện đọc được dấm dớ mà vui phết.
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Tập thơ anh viết bên Đức hay thật. Mà sao em hoá thân bao nhiêu lần, để viết về nước Đức, nó không vào...anh ơi,
            • Hoa Gao Hoa Gao
              Dấm dớ mà làm khối người " chết thẳng cẳng " đấy ...Mọi điều tốt lành em nhé
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Em đố chị tìm được lão nào chết đấy, he he, vòng hoa bây giờ hơi đắt đấy nhá, mà HMy thì đừng hòng bỏ 1 xu ra để mua, thế nên chẳng chàng nào dại dột mà chết đâu
            • phongho phongho
              Hết đoàng hoàng rồi lại...dấm dớ !
              Thông báo cho mấy vị rằng kiểu này rồi có ngày yêu tinh đem các vị vào rọ mà...làm lông
              Ui chao ! Cứ ..
              Hết đoàng hoàng rồi lại...dấm dớ !
              Thông báo cho mấy vị rằng kiểu này rồi có ngày yêu tinh đem các vị vào rọ mà...làm lông
              Ui chao ! Cứ tưởng hiền và ngây thơ ai dè ác hơn Yêu tinh
              E m se tha cho ai đây ? viết kiểu này đố anh nào cãi được mà có cãi cũng ...xơ xác
              Lạy hồn xin hồn tha cho em tôi đừng để những oan hồn vì em mà quanh quẩn làm hại người lương thiện . Hỡi đàn ông chết mê vì sắc đẹp của yêu tinh hãy cảnh giác ...mà mê !
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Dấm dớ mà lại đàng hoàng...
                may mà anh em mình chưa có phốt nào, hay là hôm nào
            • Đinh Diên Kỳ Minh Đinh Diên Kỳ Minh
              TEM TEM TEM Chuyện thật như bịa ,bịa như thật .Em lại giả ngọng nữa chẳng biết đường nào mà lần. Không thể trộn giọng của em với giọng của ai được...
              TEM TEM TEM Chuyện thật như bịa ,bịa như thật .Em lại giả ngọng nữa chẳng biết đường nào mà lần. Không thể trộn giọng của em với giọng của ai được. Ai muốn đạo thơ của em thì còn có thể chứ đạo văn em thì bó tay.com. "Chuyện dấm dớ" mà đâm ra hay.Em cứ phát huy kể chuyện theo kiểu này khối người nghe. Bao giờ em về rủ cả Hoa lên PT đi nhé.
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Thơ thì dễ đạo hả thầy? Hi, thời @ mà, ai chả thế. Em cũng sợ đi ngó thơ người khác, vì nó nhập vào lúc nào không biết. Đố ai bảo là mình không đ..
                Thơ thì dễ đạo hả thầy? Hi, thời @ mà, ai chả thế. Em cũng sợ đi ngó thơ người khác, vì nó nhập vào lúc nào không biết. Đố ai bảo là mình không đi ăn trộm thơ và ý tưởng của người khác đấy, em thì trùm, người ta còn theo dõi em xem có thằng đại gia thơ nào làm hộ em nữa không cơ. Em thì không thích đại gia thơ, em chỉ mê...đại gia "hào" thôi thầy ạ Em chưa muốn viết sự tình lên thôi, em mà viết lên á, cháy Blog mạng luôn...thề!

              Không có nhận xét nào:

              Đăng nhận xét

              Bài nhiều người xem