Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CHUYẾN BAY 11 TIẾNG ( phần 1)

CHUYẾN BAY 11 TIẾNG ( phần 1)
Nov 10, 2011 7:24 AMPublicPageviews 18 22









Lao vào phòng chờ lên máy bay. Cô vấp phải một người đàn ông trẻ:
- Ôi, xin lỗi em, chị đang mải tìm Terminal
- Đi Đức à
- Ờ, sao biết?
- Nhìn biết chứ sao, cùng chuyến rồi, đi…hắn nói với cô như đã quen từ kiếp nào
Cô thở phào, thế là có người nói chuyện rồi. Những 11 tiếng trên máy bay, chả lẽ lại im như thóc.

Hắn mang hết va li cho cô. Hi, trời thương mình.
Hắn rủ uống cà phê, hỏi tại sao cô không uống, cô bảo, uống cà phê ngủ thế quái nào được, mà không ngủ được ta sẽ đọc thơ trong suốt chuyến bay cho mà nghe, ta không muốn tra tấn mi theo kiểu ấy.
Nhìn cô… khó hiểu, bảo trông cô thế kia mà làm thơ á.

Hơ, là nó chê mình xấu, hoặc nó bảo mình xinh? nhưng cô nghĩ mình đang lưng lửng chầu văn giữa hai hệ đó, mắt con zai; chúng nhìn chắc gì đã chuẩn, từ mắt đâu có truyền qua não ngay, mà thường đảo tụt xuống các vòng một, hai, ba rồi khựng lại ở chỗ cần khựng, thằng đeo kính thì nó treo bung biêng ngay tại tròng, còn lại thì lởn vởn ngoài vùng con ngươi, người ta gọi là ánh mắt, cô nghĩ bụng; à,  khinh nhau à, xấu thì chê là mắc tội với các đấng nam nhi, xinh thì đổ lẫn với đám chân dài đầu tôm, ai chả khoái ăn tôm vì nó tươi và ngon miệng, nhưng nhất định phải cắt cái đầu, vì chỉ có cái giống tôm là trong đầu chứa phân, xẹc, cô quăng luôn quyển thơ mới tinh ra trước mặt hắn như Eva dí quả táo cắn dở vào miệng bắt hắn ăn.

Hắn chả thèm cầm, đang mải nghe điện thoại. Rồi hắn đi vệ sinh. Có nghĩa là thơ của cô quái quan trọng bằng đồ thải trong bụng hắn.
Lát sau quay lại, hắn hỏi cô ở vùng nào bên Đức, cô đáp: bên tây, hắn bảo hắn cũng phía ấy. Lạ nữa, cô và hắn cùng họ với nhau. Nghĩa là có đủ yếu tố trò chuyện tiếp…
Chuyện vãn vãn, cô bảo hắn:
- Nghe chị đọc thơ nhé
Hắn chắp tay vái:
- Thôi, em lạy chị, em ghét cái dân suốt ngày thơ phú nhất, lúc nào cũng lơ mơ như dở người...

Cô nghĩ bụng: ai bảo ghét, ta sẽ tra tấn cho mi chết.
Cô tấn công hắn bằng hai câu thơ:
Này này ai đợi mùa ai
Đêm ôm nhộng kén đêm gài tơ hong
Đọc xong, cô rũ ra cười, nhìn cậu ta nghệt mặt, chả hiểu cô vừa phang cái gì bằng ngôn từ, nó cứ vần vần, vè vè, hoảng.
Hăn lơ đãng, lại bấm điện thoại.
Quả này toi. Hôm qua, trước một ngày lên máy bay, cô mới nhận được vài chục quyển thơ cô viết, nhà xuất bản in gấp cho cô mang sang.
Kể từ lúc đó, cô cũng tửng như người đi trên mây thật.

- Này, bà nghĩ gì thế? Hắn hỏi rất nhẹ mà cô giật mình.
Cô nói là tâm trạng khi rời khỏi Việt Nam thôi. Mà biết nói gì với hắn bây giờ nhỉ:
Này vai cẩm đoạn lụa đào, khốc khách lục lạc xuôi dòng nguyên lai…

Hắn lại nhớn nhác dòm vào mặt cô, chắc hắn nghĩ cô sẽ nói toạc chuyện đời tư của cô, hay nhà ở đâu, bố mẹ anh em làm gì, dân số trong bụng cô là bao nhiêu đứa…
Cô kín bưng, hắn ngán ngẩm xoay xoay cái điện thoại trong tay, mọi suy nghĩ dường như chỉ là cái màn vô tri vô giác kia biết.

Cô ức lắm, tay này đầu bã đậu thật, làm mình cụt cả hứng.
Quyển thơ 45 bài nằm run run thở, mùi mực còn đẫm nồng nàn như muốn thoát ra, muốn bay trên mọi suy nghĩ.

Cô tâm sự với hắn, kệ, nghe thì nghe, chả nghe thì cũng phải nghe. Cỗ xe tăng Đức đấy, lừ lừ, cái nước mình sắp quay lại cũng có câu châm ngôn: geht nicht gibt nicht đấy.

Cô là dân kinh doanh, nên khi bước vào thử lĩnh vực thơ thẩn giời hành này, cũng muốn xem số hệ lụy trong đó có gì lạ không.
Lạ chứ, lạ là những nhà thơ thật sự thì họ có phong cách rất phóng khoáng, không để ý gì đến những bon chen đời thường, dường như họ bay cao hơn người thường và ở cõi giới khác có vẻ lạc loài và ma mị.
Những “nhà thơ„ nằm trong ngoặc kép ngoặc đơn như Tấm thời @.

Không trèo cau, Tấm em đang đánh đu trên cáp treo tầng trời thứ mười một rồi thấy chưa, chôn cái váy đụp đầy rận bò lổm ngổm với công dung ngôn hạnh vờ vĩnh, giờ là tà váy rất hiện đại có viền đăng ten như khiêu khích.Tấm em cuốn chặt vào hai kẽ đùi trắng nuột, có ngước lên nhìn thì nó cũng kín như đêm 30 rồi đấy. Tấm cười bả lả…

Này thơ, em, em Nhiên sơ, man sơ, em lồng lộng, em ngúng ngẩy, em đu…
Ờ ờ, mà vẫn nghĩ đến lúc cái cáp bị cúp điện, em rơi phịch xuống đất.

Này thơ, hóa ra có lúc em đi sứ nhưng rước về toàn bom với mìn.
Em muốn tìm đồ chày chưởng“nhất dáng, nhì men, tam nguyên, tứ hiếm„ cơ.
Trong mông lung ngu dại em cứ đinh ninh đã sờ được Céladon hay teng dưa hấu, bỗng bị gí vào tay toàn lùng nhùng những màu mè xác men.

Hua, nhưng em có cái đẹp của em, em cóc cần phải men nọ men kia, thử lật đít lên, phang mẹ nó vào hai chữ đít mộc, và đóng cái dấu xác nhận đồ C là ô sờ kê rồi. Cùng lắm, có sơ suất gì thì cũng chỉ âm một đường, "bạc khẩu" một chút hay "tóc" một tẹo.

Lại thấy, ngọn cỏ cao chừng có hơn một gang tay mà tiểu bao nhiêu lần cũng không qua được? Cái cơi đựng trầu cứ mở ra là tênh hếch bình vôi, với những vỏ, những lá? Ngu ngốc! Có đám châu chấu lại còn nghen tuông tị nạnh đá lén nhau.

Soi kỹ, hóa ra, lũ cào cào đực mặc váy thường bay là là gần đám cỏ hôi kia kìa, thơ chôm thời @ đông lạ.
Cô lẩm bẩm:
 Cọng măng đắng ngâm vào lòng ớt
 cay xé thân em
cỏ cây mọc ngược bắn rễ lên trời
 búp trắng xiên lòng đất tái
thằng Cuội triệu năm lanh lảnh đối cực vùng cười
Em trần trụi
em bờ bụi
em,  mặt mạ đeo khoen đêm…
- Này, bà bị ma nhập à, nói linh tinh gì thế, túm lại, có uống tí gì không, cho hạ hỏa.
Cô cười khì khì với hắn: toàn giọng điệu chị viết đấy em ạ.
Cho là cô đang bị tẩu hỏa nhập ma. Hắn bình một câu toàn mùi ớt chỉ thiên và ổi xanh:
- Thơ của bà à, tởm thế?
Có điều, hắn không gọi cô là chị nữa, cô được thăng chức cao hơn, ờ có lẽ hắn cũng bị nhập rồi.

Cô lơ đễnh, cái giống nữ nó thế, khi họ không nghe mình thì cố gào lên, lúc người ta nghe thì lại tỏ vẻ lờ.
Nghe theo lời hắn, cô tu hết cốc nước. Hắn bảo, hắn quen sống bên nước ngoài rồi, hắn muốn quay lại Đức càng sớm càng tốt. Cô bắt đầu quan sát hắn:
- Này, sao lưng mày thẳng thế, trông như là diễn viên ba lê…
Hắn cười bình yên, hừ, người ta nói vậy là khen đấy, mà không thấy hắn kiêu căng gì, mặc dù, nhìn hắn có vẻ không dễ gần và chỉn chu phát ghét. Lúc hắn nâng va li cho cô, cử chỉ rắn rỏi, lại pha chút sành điệu nữa chứ, ngó qua cũng loại tốt giống đây, kiểu này về Việt Nam cho trâu quê ta ăn cỏ đồng ta chắc chạy show không kịp. Cô hỏi hắn:
- Về kiếm chác được em nào không?
Hắn lắc đầu hờ hững, chả lưu luyến gì, thường thì đàn ông về Việt Nam khi ra sân bay hay vương vấn những mối tình chớp nhoáng hoặc sâu đậm ở mảnh đất này.

Cô ngán ngẩm, chả bù cho cô, chỉ muốn thời gian đừng có trôi.
Chả phải thanh minh gì, nhưng vì cái mùa thu Hà Nội sao nó thơ mộng đến u mê, nhà cô sát hồ Tây, lúc nào cũng có cảm giác bồng bềnh trong heo may cuốn đầy hương hoa sữa. Búp tay ấp ủ cả chiều Tràng An hanh vàng nhẹ như tơ tằm óng ánh.
Cô thường xuyên về VNam vào chớm mùa thu, và ra đi cuối mùa.
 Lam Phương: về làm chi, rồi em lặng lẽ ra đi, ôm ấp yêu thương quê nhà, dâng hết cho người tình xa.
Vừa rồi, tự dưng, tự dưng thật đấy, ngại nhưng vẫn được bị người ta quay 20 phút phát lên kênh truyền hình vtc10.
Mùa đẹp, thì tình đẹp, mùa thu chỉ để làm thơ và yêu! chứ làm quái gì bây giờ?
Cô được một vài nhạc sĩ phổ nhạc từ thơ cô.

Và đây là đoạn trích bức thư của một nhà văn gửi cho cô khi cô gặp anh ở Hà Nội:
“Cuộc đời này đến vua chúa cũng say đắm vì ái tình nên chỉ có tình yêu là thiên thần nhất; văn chương chỉ là một cuộc chơi thôi; em cứ viết những gì em muốn nhưng cũng đừng quá lao tâm khổ tứ và đừng tham vọng quá vào nó; Hãy như anh thong dong mà chơi văn chương nhé.

Lạy mùa, chỉ mình biết mình đang sống rất thật! Không đủ nhận biết ai là người tốt, kẻ  xấu?
Hình như mình đang nói mình nghe…
Ơ, quay ra, thấy hắn thoáng nhìn cô, hình như hắn thở dài…rất nhẹ…
Mà cũng đến giờ lên máy bay rồi hay sao ấy…
(còn tiếp)
Đặng Hà My 08.11.2011







  • Private comment
    • Private comment
      • Hường Vũ Hường Vũ
        Mùa đẹp, thì tình đẹp, mùa thu chỉ để làm thơ và yêu! Ui, đọc xong hoa hết mắt. Nàng thơ say thơ, say thu, say người và ... đáo để quá.
      • Ldxh Ldxh
        • Ldxh
        • Nov 12, 2011 12:25 PM
        Viết tiếp phần cuối đi,đọc xong hết rùi bình luôn một thể,nhưng nhớ là đừng móc hết cả ra mà chừa lại một chỗ nhé HM.
        Lại có một phát hiện mới..
        Viết tiếp phần cuối đi,đọc xong hết rùi bình luôn một thể,nhưng nhớ là đừng móc hết cả ra mà chừa lại một chỗ nhé HM.
        Lại có một phát hiện mới khá thú vị".. Được một vài người bạn yêu mến, và một người bạn yêu thương lặng lẽ… mà mỗi khi nghĩ đến cuộc đời chị, cô phát khóc và đầy ngưỡng mộ…
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Chỉ móc chân phụ thôi anh ạ, anh yên tâm
      • Private comment
        • tinhtho tinhtho


          ủa lộn

          • tinhtho tinhtho
            Còn những “nhà thơ„ nằm trong ngoặc kép thì khác, trừ phụ nữ ra, đa phần đàn ông đều mặc váy, váy rất ngắn! Độ ngắn tỉ lệ thuận với tư cách.
            ..
            Còn những “nhà thơ„ nằm trong ngoặc kép thì khác, trừ phụ nữ ra, đa phần đàn ông đều mặc váy, váy rất ngắn! Độ ngắn tỉ lệ thuận với tư cách.
            Mẹ kiếp, mang tiếng là đáo để, mà mình vẫn bị chúng lừa.
            Này, những chiếc giường tình, lột lờ đệm cong thân xác, oằn những sự thật, những nụ cười dâm đãng chảy lòng thòng, vài tảng da thẽo thợt quá đát của „nhà thơ„ đang muốn khai xuân, muốn hóa thân hiếp dâm những nàng mê và coi thơ như món ăn tinh thần
            ồ sao thằng ấy lại là nhà thơ!
            Hóa ra mấy „nhà thơ“ kia, mày lừa bà à, bây giờ bà biết tỏng các loại thơ chăn chíp và hô hào khẩu hiệu ấy rồi nhá.
          • Private comment
            • VTA - NLC VTA - NLC
              11 tiếng nghiệm ra ối thứ, hay đấy chứ nhỉ? Chúc HM luôn vui công việc thuận lợi và luôn nhớ về VN, nhớ về HN nhé!
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                vài tuần nữa lại về mà, chả cần nhớ anh ạ
            • Đàm Xuân Hoán Đàm Xuân Hoán
              Nhuận ! quả thật là có ! .. .26/11 tới, anh lấy một lần ,tương ứng 100 bài thơ đc đăng...lấy giải thi thơ, văn đấy em ...Mà em có vào VT đâu mà anh khao nhuận ?!
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Để dành nhé, hì
            • Nguyễn Hải Nguyễn Hải
              Nhà nay chữ lại to đùng Chắc là gia chủ khoanh vùng yêu đương?
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Ngoài đoạn ấy, phải sửa gáy mấy lần, thằng Yahoo nó móc cho toàn phông chữ đểu quá em ạ
            • Private comment
              • Đàm Xuân Hoán Đàm Xuân Hoán
                Khiếp ! đa năng mà phát thèm !
                • Đặng Hà My Đặng Hà My
                  Suốt ngày thấy ông anh có thơ đăng báo, ngưỡng mộ lắm nhưng chưa thấy khao nhuận?
              • phanthanhbinh0602 phanthanhbinh0602
                Anh com bên nhà em mà đó đi đâu mất tiêu roài? Ơ thế phi công trẻ không biết thơ HM hả chắc thằng em đó chỉ đảo tụt ở vòng 1,2,3 rồi khựng lại ở chỗ cần khựng chúc em một buổi tối ấm áp nhé!
                • Đặng Hà My Đặng Hà My
                  Phi công nó còn mải xem phi thuyền trên màn hình anh ạ
              • Private comment
                • Cholita Cholita
                  Thích quá em ạ. Chị đọc một mạch từ đầu tới cuối. Mong đọc phần tiếp theo
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    Nhớ bộ ba chúng mình trong chiều thu bên quán vàng quá chị nhỉ
                • Private comment
                  • HP HP
                    • HP
                    • Nov 10, 2011 9:24 PM

                    Lại cuỗm mất của em nửa giờ. Bù lại thêm được vài thang thuốc bổ .
                    Lời chán !!!!
                    • Đặng Hà My Đặng Hà My
                      Này, chuyện người già, em đọc chi vậy? Tốn thì giờ, làm việc đi.
                  • lãngtử lãngtử
                    Hay lắm cậu, tớ đọc 1 mạch rất sãng khoái...Sự thẳng thắn lúc nào cũng "vừa đau, vừa đã" . Nhưng nhờ thế mới còn đọng lại một Nhiên Sơ chứ. Theo..
                    Hay lắm cậu, tớ đọc 1 mạch rất sãng khoái...Sự thẳng thắn lúc nào cũng "vừa đau, vừa đã" . Nhưng nhờ thế mới còn đọng lại một Nhiên Sơ chứ. Theo tớ thì "nhà thơ cũng không khác chi nhà thờ là mấý" . Cậu viết tiếp đi, ngại ngần làm quái gì chứ
                    • Đặng Hà My Đặng Hà My
                      Có ngại ngần gì đâu, có cúp điện thì tớ cũng thế thôi cậu yêu mến ạ
                  • Cá Gỗ Cá Gỗ
                    Khe khe, đọc emtry này khối thằng tức nổ mắt
                    • Đặng Hà My Đặng Hà My
                      Có gì đâu nhở, các bác cứ hay suy diễn, chứ nhà em ngốc lắm, có sao viết thế thôi, dĩ hòa vĩ quí cho nhẹ nòng bác ợ.
                  • luubinh-disanviet.vn luubinh-disanviet.vn
                    Hihi...hay tuyệt " Này, hóa ra có lúc em đi sứ nhưng rước về toàn bom với mìn. Em muốn tìm đồ chày chưởng
                    “nhất
                    dáng, nhì men, tam nguyên, tứ..
                    Hihi...hay tuyệt " Này, hóa ra có lúc em đi sứ nhưng rước về toàn bom với mìn. Em muốn tìm đồ chày chưởng
                    “nhất
                    dáng, nhì men, tam nguyên, tứ hiếm„ cơ. Trong mông lung ngu dại em cứ
                    đinh ninh đã sờ được Céladon hay teng dưa hấu, bỗng bị gí vào tay toàn
                    lùng nhùng những màu mè xác men tự vẽ.
                    Hua,
                    vẫn thế, này, em có cái đẹp của em, em cóc cần phải men nọ men kia, thử
                    lật đít lên, phang mẹ nó vào hai chữ đít mộc, và đóng cái dấu xác nhận
                    đồ C là ô sờ kê rồi. Cùng lắm, có sơ suất gì thì cũng chỉ âm một đường,
                    bạc khẩu một chút hay tóc một tẹo."6M27FFJ
                    • Đặng Hà My Đặng Hà My
                      6M27FFJ! Kiểm chứng mã số đồ C hả anh? Đồ đào hay đồ vớt? Cái này anh phải giải thích cho em rồi chuyên gia ạ.
                  • Private comment

                  Không có nhận xét nào:

                  Đăng nhận xét

                  Bài nhiều người xem