Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

CHẴN - LẺ NỐT SON

CHẴN - LẺ NỐT SON Tùy bút Đặng Hà My
Jul 3, 2012 3:51 AMPublicPageviews 435 28


Bài dược đăng trên Web Nguyễn Trọng Tạo và Tạp chí Da màu ngày 3.07.2012
http://damau.org/archives/24942
Tựa:
* Có lúc phát rồ lên vì một bài Pop mới.
Nàng Adele – với Someone like you.
Một cánh én chẳng làm nên mùa xuân! Vậy mà nàng ca sĩ tài danh xinh đẹp thông minh đã chơi nguyên một live show suốt 2 tiếng đồng hồ, chinh phục hàng triệu triệu trái tim: YÊU! SỐNG!
ĐHM ơi, ta có làm nổi nên một trò gì trong tiếng trống tang rộn ràng kia, hay chỉ đứng bên lề cuộc sống thèm thuồng nhìn vào với ánh mắt ghen tị về sự không cân bằng/xứng?
Thôi thì...vài dòng mọn cho ta...nhất là khi được giục :
- Cầu mong em sẽ gặp một tri kỷ trong suốt quãng đời còn lại! (315?)
- Lại thế! Sao lại gặp? Vấp chứ! Nghe giản dị hơn, nhỉ.
----------------------
* Viết cả cho chị OR đang trốn đời đi nấp, mắt chị lung linh ngó qua ô cửa bé tí xíu bằng đất, xem thế giới có gì mà phải trốn đi thế nhỉ.Tự mình yêu bản thân mình? Hay ích kỷ mà đi tìm lối thoát qua năm ngón tay xòe, che sao nổi mặt trời, OR ơi, thương thế!
------------------------
*
- Mẹ ơi, mẹ uống thuốc chưa mẹ?
- Mẹ vừa uống rồi!
- Thưa mẹ, con đang có chút việc, bây giờ mẹ thấy trong người thế nào?
- Mẹ thấy hình như ...sốt một chút, nhưng không sao con ạ.
- Mẹ ơi, mẹ nghỉ chút đi, con về ngay đây mẹ ạ.
Anh lao vào dòng người cùng chiếc xe máy cà tàng.
Người đàn ông ấy, chưa có gia đình riêng. Anh đang làm và sống tất cả vì mẹ.
Đó là bác sĩ nội khoa, kiêm nhà thơ tình(PBC), người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ. Người đã dệt trong tôi câu chuyện về Hoàng tử cứu mẹ của thế kỷ 21 này, tại chính quê hương VNam khi tôi vô tình được chứng kiến.
---------------------------------
* Vàviết cả cho TT... khi anh gọi điện cho ta ở Sài Gòn, tâm sự rằng anhđang viết những dòng thơ cuối cùng, cho tới ngày nào anh ra đi theo tiếng định mệnh. Anh còn quá trẻ để nói ra điều ấy. Anh bảo nếu mai anh không bị đau, anh sẽ đi 30km về SG, dù chỉ cần gặp ĐHM 10 phút cũng vui rồi. Anh là một nhà thơ thật sự, một hồn thơ hiếm hoi trong cộng đồng Blog này, và rất rất nhiều người yêu mến anh. Còn ta, lại bay về nước Đức, cũng không tự mình ghé thăm anh, bởi ta ích kỷ,ta thấy ta quan trọng hơn. Thế đấy! Tồi!
----------------------------
Rồi ta viết...lửa đang đốt... dòng suốiđang bị thiêu...ta đang bơi bên cả hai bờ cuộc sống của R.Tagor.
----------------------------------------------
CHẴN - LẺ NỐT SON
.
Bỗng mợ nhớ thầy, trong cơn mơ thấy thầy đang nhể từng nốt guitar… thầy hát nữa chứ… . Lạ thế, phiêu phiêu cứ như mấy cây mạ non đang trổ.
Mợ râm ran khắp người, mạ trổ tới đâu thì mợ chộn rộn nơi ấy. Cũng bằng ngôn từ mà diễn tả thôi, có thể văn hoa hơn tẹo: Những làn sóng nhạc trầm bổng như đang dìu em vào cõi mộng chẳng hạn- hay là: hòa cùng giọng hát du dương của anh như cánh hồng hạc bay xôn xao trong chiều vàngđẫm lửa cũng được, hoặc: em chạm môi mình lên từng nốt nhạc anh, nghe mùa lá xanh trong em vừa đính từng chồi ngọc... Nhưng mà viết thế… nó cải cải xổi xổi thế nào…
Thầy cười vào mặt, bảo mợ ngốc, tưởng khôn! Lắm chữ quá, phóng ào ào, phí!
Mợ hỏi:
- Thế theo thầy thì làm sao?
- Một bài dài thoòng ấy có thể chiết thành 4, 5 bài ngắn.
Thầy cho rằng mợ mắc bịnh, bịnh chứ không phải bệnh, bệnh thì ai chả có,nhưng bịnh nó trừu tượng, phải nặn óc chút.
Chứ cá bịnh hay quên của mợ, lúc nào cũng hỏi người ấy là ai, và luôn bị chửi:
- Ô hay, vừa nói chuyện với nhau hôm qua, quên rồi à.
Mợ đơn giản về vẻ đãng trí trên cái trán mĩ miều, bù trừ đi thì đa phần họ sẽ thông cảm, vì mợ là phái yếu, yếu mà.
Tay thầy đang bốc từng dây phím, này bản có tên, này bản không tên… . Mợ trôi lãng đãng… loa lóa hoa loa kèn trắng tháng tư… mơ màng mầm sen trổ tháng 5… Hoa phượng cũng vừa hé chưa đủ cháy, môi thầy đã ươm đầy lửa…chực phun...
Mợ run rẩy, lệ rỏ theo cơn nấc cụt. Như ngày vừa bị cắt rốn, khóc à à… khóc theo bản năng, như nốt nhạc thầy bốc, bung và thắt…cứ rồn rộn… mà rõ ràng vẫn thiếu một nốt chính: Nốt son!
Sự không hoàn thiện, lẻ loi, thiếu hụt?
Mợ lại nấc, nấc cụt…rồi đang dưng đỏ mặt nhìn vội… sâu dưới kẽ cổmình, một nốt ruồi nhỏ và đỏ đóng trên làn da mỏng mảnh từ thiên kiếp.
Thầy cười rất hiền, đủng đỉnh, tự nhiên như toán học, những dãy số cứ tựđộng xếp hàng, lên xuống. Có lẽ cụ Mendeleev xưa cũng phải trải qua sự phân lô trong từng gốc nguyên tố rồi. Thầy giờ cũng thành khí Heli (He), phân tử đơn nguyên tử ẩn trong máu các tổ sư tiền sử Neanderthal chảăn nhập, dẫu thời gian tiến hóa hay biến đổi, khí trơ, kệ đời.
Thầy cũng bị mông lung hóa thân thành con bệnh tư duy từ bé, cái người bị mắc chứng bệnh Hunter, do di truyền Acid Deoxyribo Nucleic. Khiếp!
Mợ chòng chọc ngó vào cái vùng bên trái ngực của thầy xem có cái nốt gì giông giống thế không, cho nó thành cặp thành đôi. Nhưng chả thấy gì ngoài nhịp thở chộn rộn…
Và rồi giống đứa bé trai hiếu động vừa đủ lớn; thầy hua tay chân vô thức, không làm chủ nổi bản năng của mình...
Cộng hưởng từ tiếng cười của mợ giống thủy tinh đang vỡ, valve tim bị một lượng máu nhỏ chảy ngược trở lại. Cơ tim cũng bị hư hại do MPS tích tụ, phải gắng sức vì ngực bị co thắt, phải làm việc quá độ như bơm máu qua phổi đang bị cứng…
Thầy đang ngóng chờ hiệu ứng phản kháng lại từ phía bên cạnh.
Ý nghĩ lướt qua não mợ: hội chứng này làm con trai bị ảnh hưởng, còn con gái có mang mầm bệnh nhưng bình thường.
Biết vậy rồi, nên mợ chỉ lẳng lặng giữ nguyên hiện trạng cho sự tự thoái trào không kiểm soát trong mỗi giới tính…
Rồi hỏi thầy làm sao cho thầy khỏi động đậy một cách không kiềm chế như vậy, thầy đáp tỉnh như cò:
- Ghép tủy của hai người lại, nếu như chúng ta muốn cứu nhau.
Rõ rồi, ông thượng đế tạo ra sự khiễng / bế tắc thì tất phải sinh ra trò chữa.
Thầy chơi ác nhỉ, chất nuôi tủy não tinh túy quí vậy, lại nhường nhau sao?
Thầy lại bảo:
- Hai người lo gì, thầy chả tiếc cái tinh túy ấy, miễn là thầy hiến đúng nơi đúng chỗ. Và miễn là đừng chơi trò lẻ. Cái gì lẻ cũng phiền.
Mợ tà lanh chen ngang:
- Thầy ạ, em cũng thấy thế, ví thử em đi đâu một mình cũng thấy dơ. Bạn mình có đôi, mình lẻ, chúng bảo mình vờ. Mình có đôi, bạn lẻ… mình thấy dở.
Thầy vỗ vai mợ:
- Chúng ta làm gì cũng nên cho chẵn, tránh được mọi sự tị hiềm. Bệnh tị hiềm nó còn ác hơn tất cả những căn bệnh lạ lùng nhất! Nó làm/kéo cả một hệ thống văn minh xuống lòng trì trệ.
- Ớ ta (nước) làm gì có chuyện ấy, thầy cứ nghĩ xa xôi…
Mợ ngoan ngoãn, ngả vào cánh tay thầy, thỏ thẻ như hụt hơi:
- Vâng nên thế, số chẵn…tất cả những số chẵn đều chia hết cho hai, chẳng dư cái gì, nghe cũng logic thầy nhỉ.
Thầy vuốt nhẹ lên mi mắt mợ, trìu mến:
- Hai chúng mình, số chẵn nhé!
- Có mãi như vậy được thì thích nhỉ.
Gớm! Họ cùng cười…bên góc nhà có đôi cóc say ngả nghiêng dù chả có tí hơi thuốc lào nào. Hay chúng cười chiếc đàn chỉ còn 5 dây dựa vào đùi thầy?
Ngũ hành với chả ngũ đoản! đúng quái gì trong trường hợp và thế gian này?
- Nốt son đính trên ngực mợ như một định mệnh... Là thật!
.
Germany 17.05.2012. Đặng Hà Myhttp://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2012/05/18/chan-le-not-son/





  • Cá Gỗ Cá Gỗ
    Mình chưa thấy Cóc say thuốc lào và cũng chẳng thấy Cóc cười bao giờ. Nhưng thích những câu sau:
    "Và rồi giống đứa bé trai hiếu động vừ..
    Mình chưa thấy Cóc say thuốc lào và cũng chẳng thấy Cóc cười bao giờ. Nhưng thích những câu sau:
    "Và rồi giống đứa bé trai hiếu động vừa đủ lớn; thầy hua tay chân vô thức, không làm chủ nổi bản năng của mình..."
    "- Chúng ta làm gì cũng nên cho chẵn, tránh được mọi sự tị hiềm. Bệnh tị hiềm nó còn ác hơn tất cả những căn bệnh lạ lùng nhất! Nó làm/kéo cả một hệ thống văn minh xuống lòng trì trệ.
    - Ớ ta (nước) làm gì có chuyện ấy, thầy cứ nghĩ xa xôi…"
    • MAI THANH MAI THANH
      Hôm trước mình "đánh cắp" tấm ảnh với hai chú ếch này!
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Còng số 8 bên cạnh kia kìa, bác này...thật là...tệ!
    • PHẠM BÁ CHIỂU PHẠM BÁ CHIỂU
      Cảm ơn thật nhiều về những lời động viên tuyệt đẹp HM dành cho mình nhé.
      Chúc thi sĩ, văn sĩ sáng tác thật nhiều thơ, truyện ngắn và cả tiểu thuyế..
      Cảm ơn thật nhiều về những lời động viên tuyệt đẹp HM dành cho mình nhé.
      Chúc thi sĩ, văn sĩ sáng tác thật nhiều thơ, truyện ngắn và cả tiểu thuyết cho bạn đọc thưởng lãm. Chờ đợi và chờ đợi...những tác phẩm đầy tính trí tuệ, với văn phong rất lạ, rất mới của HM
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Người đẹp có rất nhiều. Nhưng sống đẹp không phải nơi đâu cũng có. Chúc cho anh gặp nhiều may mắn
    • PHONG SƯƠNG PHONG SƯƠNG
      Thầy vuốt nhẹ lên Mi mắt...Mợ !
      Mợ nào khoái cho bằng...Thày lấy tay cạy...cạy vào Nốt ruồi nơi ngực Mợ....!!
      Chẵn lẻ đều có cả...Mợ rịn nước Mé..
      Thầy vuốt nhẹ lên Mi mắt...Mợ !
      Mợ nào khoái cho bằng...Thày lấy tay cạy...cạy vào Nốt ruồi nơi ngực Mợ....!!
      Chẵn lẻ đều có cả...Mợ rịn nước Mép...sung sướng rối ré lên cười....
      Vợ chồng Cái CÓC cũng bắt chước...Rồi nhảy cẫng lên..! SAY...! SAY ! như MỢ !?
    • Ong nâu Ong nâu
      Tiếc cũng chả được nhưng tiếc , em chưa ngó đôi cóc ( hai mà môt - vừa chẵn vừa lẻ em à) và một lũ trứng cóc , một tác phẩm chị ưng lắm , để bao giờ có dịp cho em xem ....chẵn chẵn , lẻ lẻ .
    • To you...To me To you...To me
      Không, ý em nói là phần entries của chị gõ ko hẳn là tiếng Việt mà, vì em thấy dấu của nó lộn xộn, chứ tiếng Đức trong phần trả lời comment của chị thì em hiểu, em ko có ý kiến gì đâu?
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Hôm nọ tớ cũng thấy mấy cái commnet của bạn bè nửa tiếng Việt, nửa tiếng Anh...tớ phải chỉnh lại nó mới biến thành tiếng..
        Hôm nọ tớ cũng thấy mấy cái commnet của bạn bè nửa tiếng Việt, nửa tiếng Anh...tớ phải chỉnh lại nó mới biến thành tiếng Việt cả đó. Có thể do máy của mình gài chương trình vướng phải dịch tự động...nên đọc buồn cười lắm. Cậu xem lại xem. Tớ vẫn đọc bài của tớ và mọi người hoàn toàn đúng nguyên Việt đấy!
    • To you...To me To you...To me
      Mà chị Download Unikey về mã gõ tiếng Việt nhé, ai lại dùng phần mềm gõ tiếng Đức để gõ tiếng Việt thì ai hiểu đc. Chị vào đường link dưới mà download nhé.
      http://dl.dropbox.com/u/65932352/UniKey-4.0RC2-1101-Setup.exe
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Tớ vẫn gõ tiếng Việt đấy thui, tại cậu viết tiếng Anh, tớ đáp lại bằng tiếng Giẹc, chứ tớ chả biết cái phần mềm tiế..
        Tớ vẫn gõ tiếng Việt đấy thui, tại cậu viết tiếng Anh, tớ đáp lại bằng tiếng Giẹc, chứ tớ chả biết cái phần mềm tiếng Deutscher nó ở đâu. Thì cậu bảo "người con gái tóc dài" Thì tớ giả nhời là: "người đàn ông tóc ngắn" ! tại cậu trước chứ, cậu gõ tiếng Anh chứ có gõ tiếng Viêt đâu...hì hì
    • To you...To me To you...To me
      Hair của tiếng Anh và Haaren của tiếng Đức hiểu theo tiếng Việt là lông phải không người đẹp?
      • To you...To me To you...To me
        The girl with long hair.
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Der Mann mit kurzen Haaren!
      • DÂU TÂY DÂU TÂY
        Giá cái ...Mảnh khăn đỏ chói....vắt sang vai bên kia !
        Thì tấm hình của Ả sẽ sáng quắc hơn tuyết mùa đongông bên Berlin....
        Lão thợ chụp....Dốt...!!!
        Mẹ kiếp...Ta lại nấc cụt roài ....
        • Đặng Hà My Đặng Hà My
          Cái còm dưới lão viết thế này: Lão thic gọi là CÓC !
          loại Ếch ...làm đếch gì có cửa vào thơ..văn...!? (Dâu tây)
          -----------------------------..
          Cái còm dưới lão viết thế này: Lão thic gọi là CÓC !
          loại Ếch ...làm đếch gì có cửa vào thơ..văn...!? (Dâu tây)
          -----------------------------
          ĐHMy:
          Quả là đúng, dưng mờ em khen ếch nó nhảy giỏi. Còn Cóc kia vào thơ văn được là do có quan hệ cậu cháu với lão trời già nên lọt vào văn chương là lẽ dĩ nhiên, he he----------còn cái ảnh như nhà bác ngắm và phát biểu cũng đúng một phần, nhưng cái phần bác đoán sai là tay thợ ảnh...theo em thì tay này nó quá giỏi...nó chụp thế nào mà làm bác bị nấc cụt, duyên thật đấy, thế là hoàn mĩ roài
      • DÂU TÂY DÂU TÂY
        chao bui san nhe!
        hiiiiiiiiiiii ccoc vang ma
        trong ban tay nguoi dep
        doi khi mun nam coc
        • DÂU TÂY DÂU TÂY
          le + le=...coc hiiiii
          • DÂU TÂY DÂU TÂY
            Lão thic gọi là CÓC !
            loại Ếch ...làm đếch gì có cửa vào thơ..văn...!?
        • Cá Gỗ Cá Gỗ
          À mà lão phân vân cái số 315 kia? Hay là phần cuối của ngũ hành, ngũ đoản chi đó hỉ?
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Số này là mã số konto mở kho bạc của Deutschbank lão ợ!
        • Cá Gỗ Cá Gỗ
          Lão Cá dang say diệu. Đọc chả hiểu cóc khô gì cả, chi biết rằng thằng Thầy kia đáng cho Mợ viết lắm lắm, vả lại lão thấy ghen tỵ với lão Thầy kia quá. ỨC? Mà lão đoán thằng Thầy kia có lẽ là lão DHL chăng?
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Hình như lão biết hắn? Và cũng nhiều người biết hắn, chuyện nhỏ như con thỏ, Nhất là vụ hắn suýt bị giàn lửa nó thiêu khi múa trên cao 11m.
          • lãngtử lãngtử
            ko cần suy nghĩ tớ cũng biết cái tay đánh đàn này là thầy nào
        • Cựu Chiến Binh Cựu Chiến Binh
          không đọc bài,xem cô áo đỏ búi tóc thôi
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Bác ơi, sao không đọc, xem có nhà bác trong ấy không?
        • Nguyệt Vũ Nguyệt Vũ
          Ôi dào...cô mình suy tư cũng hay phết, người xinh cái rún ....cũng xinh
          Sang bên chị nghe nốt khác đi
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Sang nghe nốt của chị rồi, bản nhạc yêu thế nhỉ, nhưng...chưa nghe được vì hôm nay em dùng Ipad đểu, mạng yếu quá
        • DÂU TÂY DÂU TÂY
          • DÂU TÂY DÂU TÂY
            Đôi cóc cõng nhau cho Ả cái nhìn tò mò như nốt ruồi trên ngực .
            Ả có thể lặng thinh...Như đôi tình nhân CÓC..một chút kiêu ! rồi khóc trong tiếng nấc cụt!
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Đúng vì có đôi cóc nghệ thuật ấy mà ra đời Lẻ chẵn đấy bác ạ. Tìm tòi cái đẹp của thiên nhiên, của tạo hóa...nó thật ..
              Đúng vì có đôi cóc nghệ thuật ấy mà ra đời Lẻ chẵn đấy bác ạ. Tìm tòi cái đẹp của thiên nhiên, của tạo hóa...nó thật như khí trời phải hít vào và thở ra. Nguyên thủy không che đậy...nhưng...vẫn phải có tí kiêu kiêu cho nó nữ tính 1 chút.
              Thế mà..vẫn có người đọc ra quả nấc cụt! Phục tài tinh tế!
          • To you...To me To you...To me
            Người xinh nhìn gáy cũng xinh.
            • To you...To me To you...To me
              Thật mừ. Phải soi cho kỹ, tiến cho chắc.
          • DÂU TÂY DÂU TÂY
            Ả...cừ vờ với điệu đà...nhưng lại lịm người đi bời "nốt son" vùng ngực !!! Rõ ..Đàn Bà..?
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Đàn bà! Hay!
          • Minh Hùng Minh Hùng
            Trong "Nốt Son" có cả Hóa học, Y học, Ngũ hành...Và cuối cùng cũng phải chấp nhận cái thực tiển "Nốt son đính trên ngực mợ như một định mệ..
            Trong "Nốt Son" có cả Hóa học, Y học, Ngũ hành...Và cuối cùng cũng phải chấp nhận cái thực tiển "Nốt son đính trên ngực mợ như một định mệnh"! Thực tiễn vẫn là thực tiển vì nó là Khách quan: "Triết học". Thua ĐHM rồi!
          • August - Pink (Diệu Thu) August - Pink (Diệu Thu)
            Em qua thăm chị!
            • August - Pink (Diệu Thu) August - Pink (Diệu Thu)
              Cảm ơn chị! Em có bao giờ khỏe đâu chị!
          • Private comment
            • MAI THANH MAI THANH
              Bài được đăng trên Web Nguyễn Trọng Tạo thì cực kỳ đặc biệt và vô cùng tuyệt vời rồi!
              Nhà bác chỉ cóp tấm ảnh "Thiếu nữ bên cặp ếch nghệ thuật" ..
              Bài được đăng trên Web Nguyễn Trọng Tạo thì cực kỳ đặc biệt và vô cùng tuyệt vời rồi!
              Nhà bác chỉ cóp tấm ảnh "Thiếu nữ bên cặp ếch nghệ thuật" để trang trí cho truyện ngắn "Đêm soi ếch" thôi nha! Rất cảm ơn!
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                Cặp ếch của nhà lão Thành Chương! Llão còn lại cặp ấy, chứ không thì bị người ta bắt mang hết vào xào lăn xào tái thì phiền bác nhở.
            • Đăng Cang Đăng Cang
              Có phải cái ảnh đầu bài là để khoe nốt son chẵn lẻ không nhỉ ?
              • Đặng Hà My Đặng Hà My
                nt cứ hỏi khó, em chả khoe, chỉ thích khoe chữ còm nhom của mình thôi. Nhà bên ấy bằng lăng nở ngát, thích thế.
            • Private comment
              • Private comment
                • MinhHa MinhHa
                  • MinhHa
                  • May 18, 2012 12:22 PM
                  Tựa như chiếc khăn trên vai. Tựa như thế
                  • Đặng Hà My Đặng Hà My
                    Ô thế không nườm nườm à? Nhìn hai con ếch cóc chứ sao lại nhìn người? Hử? Lại hôn à, yêu nhỉ!!!

                  Không có nhận xét nào:

                  Đăng nhận xét

                  Bài nhiều người xem