Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CHUYỆN THẬT- THẰNG BẠN HẤP

TẶNG HắN
Nov 28, 2011 12:52 AMPublicPageviews 40 10



Hắn gọi điện cho tớ, trách rằng mụ mải tình iu tình báo mất tăm,  bụng bảo dạ, thôi, tối nay sẽ không đi lang nữa, viết một ẻn ti vui vui vậy. 
Thằng bạn iu quái, vừa gặp nó cách đây 2 hôm, thế mà ngoa ngoắt đã lên giọng trách.
Ok, mai thế nào nó cũng sẽ treo cổ tớ lên khi đọc ẻn này.

Số là ông cụ thân sinh ra hắn bị liệt một bên người, mọi vấn đề sinh hoạt cá nhân đều phải có người giúp.
Hắn chở tớ đến thăm cụ, ông nằm trên giường, người nhỏ thó.
Biết hắn về, liền ra hiệu là ông muốn đi vệ sinh, tớ nhìn nó, trong lúc này người ta chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt nhắc nhở hoặc thần giao cách cảm.
Ui, nó lờ, quay mặt ra cửa, chả biết ngóng ai. 
Tớ cũng nhòm ra, bên ngoài vắng ngắt, trăm năm cô đơn.
Cụ ông lại ú ớ gọi:
- Cho bố… đi ngoài.
Cụ nhìn nó, nó nhìn cụ?
Con chim cánh cụt bay ra từ lời đáp:
- Chờ! (Câu này hay gặp khi người ta vào cửa quan.)

Sau 3 lần như thế thì thấy cụ bà về, hắn sướng rơn, cây đèn thần của Aladin đây rồi, nào ngờ, vị thần đèn chỉ mặt hắn chửi:
- Tiên sư con với cái, ông ấy nuôi mày lớn bằng sào bằng gậy, bây giờ nhờ cho đi ỉa mày cũng bảo chờ, tao không về chắc mày để ông bĩnh ra quần à? Thảo nào con gái nó chạy hết, lấy ngữ này à, rồi vợ đẻ cũng bắt chờ, con một ơi là con một.
Vừa nói bà vừa nhấc ông lên.

Hắn loanh quanh giống hệt thằng ăn trộm vừa đụng phải hàng khủng, len lén giúp ông, mắt kính âm 6 bậc của nó trễ xuống mũi như sắp tuột, hàng mi chớp chớp tội nghiệp.
Tớ ngồi sát lại, dây máu ăn phần một tay, thế mà nó vẫn cố ghé tai tớ thanh minh: - mụ giúp việc trước khi về quê bảo đã tính toán kỹ càng rồi mà, theo chu kỳ, 3 hôm nữa mụ ấy lên đây thì ông mới ị, vậy mà, lạy giời, 3 hôm nữa ông hãy thải!
Trời mưa là bệnh của zời, yêu đương là bịnh của người trần gian, ông lại chả chịu tuân theo qui luật tuần hoàn của bảng nguyên tố hóa học Mendeleev, bụng ông đang như sông Hồng Hà réo, lại bón kinh niên.

Nó, tuyệt đẹp, vầng trán mông mênh, vài sợi tóc xòa xuống trán rất lãng tử, chỉ có thể so sánh với một bức tranh, bức tranh cúi xuống, kính vẫn trễ, tất cả tri thức văn hóa đều dồn vào giờ phút linh thiêng này…cạy cạy, gảy gảy…cần cù, miệt mài…những nốt nhạc theo nhau rơi xuống...

Có thế chứ, suýt vỗ tay, tớ sướng như điên, cái thằng môi đỏ da trắng như con gái, đang kiêu hãnh làm một việc đầy nhân bản mà cũng rất nhân văn của một đứa con hiếu thảo!
Nheo mắt ngắm nó, muốn cưới chồng nay tắp lự, hờ hờ…không chút trậm trễ, tớ động viên ngay: đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha nh!

Vừa lau chùi sạch sẽ cho bố xong, bỗng thằng Hoan hối hả vào nhà nhờ hắn chở đến bệnh viện, hỏi vào làm gì, không nói, Hoan cũng có quả (-6) thòng xuống mũi không kịp kéo lên.

Chiếc Toyota bất chợt lặng như tờ khi rẽ vào bệnh viện nhi Thụy Điển, chẳng biết vào đó làm gì, nghe mỗi câu nó khai lúc nãy: -đang giảng bài cho sinh viên thì nhận được tin nhắn cái Hường, chả biết sự thể thế nào, biết gì mà nói.
Cả ba đứa gấp gáp đi vào và dừng lại trước cái phòng người ta vừa chỉ cho thằng Hoan.

Cửa mở, cô y tá ngăn lại, 2 người phải ở phòng ngoài. Có một mình thằng Hoan được vào phòng trong.
Cánh cửa đóng lại vội vàng.
15…30 phút trôi qua, ngột ngạt.

Chờ lâu quá, cả hai cùng sốt ruột, ông bạn yêu của tớ nhất định chỉ tin chân lý trong ấy là thiên đàng nên thằng Hoan mới ở lâu như vậy.
Sốt ruột đồng hành với tò mò, hắn bỗng khom người xuống, nhòm vào lỗ khóa của cái cửa thiên đàng ấy, dưng thấy nó quay phắt ra, mặt không còn hạt máu, chiếc kính lăn toạch giữa sàn.
Trong kia, có tiếng cô bác sĩ: mười phân rồi, nào…1…2…3…
Nó lấy tay bịt một tai, một tay nhặt kính, miệng cằn nhằn:
-Thằng dở hơi, thế mà không báo với mình một câu, ích kỷ quá!

Kết chuyện, tớ chỉ biết có mỗi một điều chắc chắn: cả hai thằng chưa lấy vợ lần nào. Còn cái Hường là mẹ trẻ của thằng Hoan.

27.11.2011 Đặng Hà My




  • Cá Gỗ Cá Gỗ
    Đặng Hà My
    22:46 28-11-2011


    Hai thằng kia nó có đẻ đâu, hay nó cũng nhầm. Rõ ràng thằng Hoan bẩu đấy là BV nhi Thụy Điển.
    Rồi, h..
    Đặng Hà My
    22:46 28-11-2011


    Hai thằng kia nó có đẻ đâu, hay nó cũng nhầm. Rõ ràng thằng Hoan bẩu đấy là BV nhi Thụy Điển.
    Rồi, hôm nào dắt 11 đứa con đến khoe thành tích với lão, chuyên đi chọc ngoáy nhớ He he, tiểu thư ơi Lão bây giờ hom hem lắm rồi, không còn sức để mà đi chọc ngoáy được nữa đâu, bây giờ Lão toàn dùng miệng và lưỡi thôi (he he gọi là võ mồm ấy mà )
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Hé hé, tưởng lão dùng mắt thần mới biết đã đẻ hay chưa chứ!
  • XuanQue XuanQue
    Xuân Quên rất hạnh phúc được ghé thăm nhà thơ, Xin mạo muội múa rìu qua mắt thợ gửi tặng nhờ thơ mấy câu. Xuân Quên Chỉ viết thơ chơi thôi chứ khô..
    Xuân Quên rất hạnh phúc được ghé thăm nhà thơ, Xin mạo muội múa rìu qua mắt thợ gửi tặng nhờ thơ mấy câu. Xuân Quên Chỉ viết thơ chơi thôi chứ không biết làm thơ, nhà thơ đừng cười nhé! Bâng Khuâng Thu Bâng khuâng Thu Nắng, vàng tươi Lung linh hồ biếc ánh soi bầu trời Run run gió Lá vàng ơi Chiều nghiêng mái phố nhớ người hôm xưa Vòng tay ôm cả dáng Thu Mà như vướng phải hững hờ em trao Tóc m ây Gió Lá Lao xao Tơ vương Thu sóng khát khao mắt huyền
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Cảm ơn Xuân Quê qua thăm mình và tặng thơ.
      Mình vừa qua nhà bạn, đọc và đọc...hóa ra bạn quá khiêm tốn...thơ bạn hay và xúc tích lắm. Chúc bạn luôn hạnh phúc và nhiều sáng tác hay nhé
  • Trường Giang Trường Giang
    Có thằng lần đầu đưa vợ đi đẻ, cứ lang thang vật vờ trước cửa phòng đẻ cả tiếng đồng hồ, chờ mãi mới thấy một y tá đi ra. Cu cậu sấn vào hỏi tì..
    Có thằng lần đầu đưa vợ đi đẻ, cứ lang thang vật vờ trước cửa phòng đẻ cả tiếng đồng hồ, chờ mãi mới thấy một y tá đi ra. Cu cậu sấn vào hỏi tình hình, mặt lạnh te cô y tá buông một câu ngắn tũn: 3 phân. Lại đốt thuốc chờ, lại hỏi, câu trả lời vẫn vậy, cụt lủn, cộc lốc: 4 rồi 6 phân. Đến lần cuối cùng, điên quá, cu cậu rít lên: bà cầm luôn một cây đi rồi vào lo cho vợ con tôi, xong việc tôi đưa thêm
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Vỡ bụng rồi, cười nhiều thế này cần gì phải phân nào nữa quân khu nhà ta ơi
  • Cựu Chiến Binh Cựu Chiến Binh
    Riêng tư



    Bình luận riêng ------------ Mình tạm dịch cái riêng tư với bình luận riêng kia như là: Hà Mi ơi em văn em hay thơ em cũng ..
    Riêng tư



    Bình luận riêng ------------ Mình tạm dịch cái riêng tư với bình luận riêng kia như là: Hà Mi ơi em văn em hay thơ em cũng tuyệt quá,cái ảnh minh họa mới ấn tượng làm sao,anh đây mới hai mươi lăm tuổi,hic chúng mình làm wen nhé chúc em thơ hay và mãi xinh nhé hi hi
    • Đặng Hà My Đặng Hà My
      Hớ hớ, thế không phải mấy cái Còm ẩn bên dưới của nhà bác cựu à? Sao khéo che thế? Hôm nào ra hồ Tây,,,nhiều sóng lắm, tha hồ viết văn và làm thơ, nhỉ
  • Private comment
    • Private comment
      • Private comment
        • MAI THANH MAI THANH
          Cá Gỗ: "Chẳng ai đi đẻ lại vào viện nhi Thủy Điển cả mà viện bên cạnh nàng à. Rõ là chưa đẻ lần nào có khác ": Ừ, sai bét thật rồi! Bệnh viên nh..
          Cá Gỗ: "Chẳng ai đi đẻ lại vào viện nhi Thủy Điển cả mà viện bên cạnh nàng à. Rõ là chưa đẻ lần nào có khác ": Ừ, sai bét thật rồi! Bệnh viên nhi Thụy Điển là nơi chữa bệnh cho trẻ con; còn bệnh viện Phụ sản Hà Nội - ở bên cạnh - là nơi các bác sĩ ("bà đỡ") đón bọn trẻ con ra từ bụng mẹ chúng nó! Đúng là chưa đẻ lần nào có khác! Còn về nội dung ư? Lại thêm một chuyện kể theo cách riêng của Hà My, rõ rệt nhất nhất là tính hài hước của chuyện kể!
          • Đặng Hà My Đặng Hà My
            Ối zời ơi, thằng Hoan nó bảo đấy là bệnh viện nhi Thụy Điển, hu hu, thế không phải hở nhà bác MT?
        • Private comment
          • Cá Gỗ Cá Gỗ
            He he, sai bét. Chẳng ai đi đẻ lại vào viện nhi Thủy Điển cả mà viện bên cạnh nagf à. Rõ là chưa đẻ lần nào có khác
            • Đặng Hà My Đặng Hà My
              Hai thằng kia nó có đẻ đâu, hay nó cũng nhầm. Rõ ràng thằng Hoan bẩu đấy là BV nhi Thụy Điển.
              Rồi, hôm nào dắt 11 đứa con đến khoe thành tích với lão, chuyên đi chọc ngoáy nhớ

            Không có nhận xét nào:

            Đăng nhận xét

            Bài nhiều người xem