Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012


Nhật ký của em.

                                                          Tản văn  Đặng Hà My

           

Khi anh nâng khuôn mặt em, chiều tràn trượt qua vai...

Chạm vào nhau một chút phận duyên, kiếp nào vừa bay ngang, xé vội mảnh hồn bấy lâu phong kín…

Cố…cũng chẳng thể đi tiếp, em xin lỗi…có lẽ ông trời kiệt sức rồi-

Người!

       Xin đừng trách hoa hồng nhiều gai, đường tình sao muôn lối.

Người!

      Xin đừng trách lòng ta bạc-bội, cầu vồng sao lắm mầu…


Ăn nằm với nhau một đêm, thấy lấp lánh vầng tinh tú xa vời vợi.

Chung tình gặm nhấm trong nuột nà thân-thể, rất Em!

Những khôn ngoan đòi kiếm ăn trên mảnh tình hao, gầy, keo kiệt, tình Em!

Những ngu ngốc hồng hào béo tốt ca hát khắp nẻo, giao phối không hình hài, nở ra toàn nấm dại màu đỏ sau mưa.

 Đội cả trời mây hoa có bông nào cắm nổi vào đáy tim.

Nhan sắc vứt lăn lóc cho những kẻ đoản mạch tâm hồn;

Trí tuệ nâng bằng hai tay dâng người mà ta yêu dấu!

Ta cất chữ Tình trong bóng đêm có 2 lần màn đêm.

Bao nhiêu là Lá!

                mà Gió lẻ?...

Ế ẩm trần gian trêu nhan sắc

Hoàng tử không xuất hiện bao giờ

Bên hài xinh gót hồng phơi bạc

Trinh trắng từng đêm mộng tẽn tò.

Gió cứ thổi, mùa cứ tiến dần về.

Từng trang thư của người, lời thủ thỉ bay lên thả vào ý nghĩ, hòa trong khúc giao hưởng mùa Thu tháng 10, sau số 1 là số gì? đếm đi, mấy?

Tình ta cớm nắng, không tràn đầy để gom về một trảng vàng thơ mộng, nhưng cũng vừa đủ một vốc cho khỏi cóng bàn tay.

Có nỗi buồn lặn vào sâu trong đáy mắt.

Có những con chim sa xuống từ 9 góc trời có 10 phương dông tố

  Em lạnh lùng giữa cả bể hôn nhân, sóng vỗ tóe tung từ 12 bờ không bến…Vỗ vào đâu, ơ sóng? Ngọn khổ hạnh, ngật ngừ òa khóe môi câm?

Em đi…Phố im lìm quay về góc đợi đầu tiên ngày người tới. Phố ngó xuống những vết chân chầm chậm còn vương đầy trên cỏ.

Em đi…Nụ hôn từ biệt rã rời, bàn tay buông lơi ngàn trùng xa cách.

Em đi…phố gọi tên em, phố hát khúc ca hoang vu;

Khúc ca hoang vu…từ lúc em đi…

Người cúi xuống bên bản nhạc tuyệt vời, bàn tay ngập ngừng…muôn đời không dám chơi đến phía tận cùng…nốt chót.

                                                                                                        ĐHM Germany 2012

 

1 nhận xét:

  1. Chào mừng nhà mới của em. Mời em sang nhà tôi. KKH cũng ghé qua nhà tôi ở blogspot rồ đấy.
    Trang này cũng hay đấy.

    Trả lờiXóa

Bài nhiều người xem