Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Em yêu Hà Nội hơn yêu anh

EM YÊU HÀ NỘI HƠN YÊU ANH
Dec 15, 2012 10:08 PMPublicPageviews 936 29


Viết cho giấc mơ
Hình ảnh
Biết chứ, khúc giao mùa phủ lên khắp con đường của anh và của em đang bước.
Lá vàng, ừ nhỉ lá vàng rơi, nhựa ứa trong sắc nắng chơi vơi. Ký ức ngơ ngác lặng ngập trong hồn, lãng đãng một liêu trai như có như không.
Ừ, phố, phố của bao nhiêu người, của bao nhiêu hồn người. Phố của một gầy riêng anh, quặn thắt. Phố bỗng cúi xuống, anh bỗng cúi xuống, dòng phố cùng ngoảnh hết về một phía, im lặng…tìm em.
Nỗi buồn màu tím phủ lên dòng tinh khôi, dòng suối chảy xiết khôn nguôi để hứng lại về những ngày đơn lẻ. Khuôn hồn bâng khuâng như tiếng hát của những cụ đồ nho nhã từ xưa vừa về đến.
Ừ, thanh thoát và phong nhã, mấy ai tìm được trong cõi tục lụy này? cứ thanh nhã cho đời bớt tục, đúng vậy, người ạ.
Tạm biệt anh trên những dòng mạng ảo bên lề cuộc sống. Cảm ơn anh đã đồng cảm với em rất nhiều.
Nên có lẽ, em sẽ...
YÊU HÀ NỘI HƠN YÊU ANH
Đặng Hà My
Nhạc,
Tiếng hòa tấu vang lên khắp nhà hát lớn, những âm thanh đồng vọng:
“Em đi… tiếc gì thu vàng…tiếc gì xuân qua… „
Người thở dài, vuốt nhẹ miền tóc ai xõa, thì thầm: tóc người ta rồi sẽ bạc như sóng thời gian.
Bản nhạc đổ dồn về một phía.
- Lúc buồn ai chia sẻ, lúc ốm đau ai người bón từng thìa cháo, ai đưa từng viên thuốc cho em? Là câu hỏi, xuất hiện trong những bộ phim dễ hiểu, không ẩn dụ, chẳng màu mè, thẳng và chất phác, dành cho những người cực thông minh hoặc cực đần độn.
Mắt ai kia như bờ vực sâu không bao giờ chạm đáy, một cuộc đời bỏ ngỏ không có người định đoạt.
Bao la bí ẩn sẽ ra sao?
Cố căng mắt nhìn lên trời, thở dài hay ngắn nào ích gì, thái dương hệ làm gì có tận cùng, đã ai nhìn thấy cái tận cùng ấy. Thôi, khỏi, đừng nghĩ, óc mệt, quá đủ nghĩ về những trò ngốc nghếch của cả các đống tạp nham cộng lại.
Chúng ta là gì, chỉ là hai mảnh vò sò lăn lóc trên bãi biển lắm kẻ qua người lại, kẻ dửng dưng, kẻ dẫm đạp, kẻ sờ mó mân mê…
Một thoáng cười: em được quá nhiều rồi, nhiều ngang với nhiều giọt nước mắt. Cũng bởi:
“Em chưa thể cùng anh về với biển
Bởi nơi em chưa dịu sóng Tây Hồ
Cát nơi ấy, trùng dương nơi ấy
Em mang về vời vợi chiết vào thơ…„
----------
Về lại:
Thì Hà Nội đấy
Có lẽ em yêu Hà Nội hơn yêu anh!
Anh có thấy mái ngói muôn đời còn liêu xiêu, muôn đời trầm.
Và buồn…buồn đấy thôi,
Buồn âm dương.
Thời gian Em – Anh, tình nghệ sĩ lăn mình vào giá buốt
Trầm mình trong cược nợ, ngã mình trong xa xăm, chờ
Chờ cho thiên giới chỉ còn lại một ngày đủ ru trọn một giấc bình thường. Cuộc đời: một chuỗi mất ngủ lo toan, tình tiền, ai dám vượt, tuyệt vời chông chênh, đảo điên giới hạn?
Chiều nao sen tàn cuối vụ, sóng vỡ loang như nỗi lòng, sóng giao thoa cộng hưởng tần số tìm mã giải võng nhịp. Kiều vắng, Vân vào, người đời tạm thời thôi không bất ổn, anh căng lại sợi dây đàn, chợt lẻ một ngoan hiền bên cối nhạc gầy buồn da diết, khuyết một góc em ngồi..
Ai ngóng đợi bên bờ quyến luyến,
Áo kiêu sa hư ảo mãi thanh thiên.
Trăng xiên qua viễn mộng, liễu xõa trên cung đường đỏ cánh lộc vừng, gói xôi xéo từ tay mẹ nấu còn thơm nồng ủ trong gói vú lá sen tơ, bọc cốm sữa anh chờ em tới lấy vẫn tỏa hương vị nồng nàn.
Đường trần ơ hờ mãi như tiếng tì bà khản giọng gọi Nguyễn Du từ vài trăm năm trước.
Anh vỗ về em bên kỷ niệm mười năm viễn xứ, bắt đầu từ một phố, phố xa, xa và đỏ rực đêm như St Pauli chưa kịp cũ.
Vẫn Hà Nội nhớ
Hà Nội thương
Hà Nội hoang mang từng mái thở
Lũ bạn học trò trên đường Cổ Ngư với que kem mút dở trên môi cùng nụ hôn nhớ quên nao nao tan vào ngẩn ngơ chiều vàng Quảng Bá.
Phố ấy cong buồn trĩu nặng giờ chia xa, Tây Hồ hoang vắng lùa mắt khói xanh xao, anh bắt em ngồi moi kỷ niệm…
Kỷ niệm gọi không ai, mỏi mệt đan tay lùa tóc rối
Anh mơ lạc mất em rồi, vội tìm em trong thổn thức hoang mang giữa bến hoa vàng:
Vàng trăng rắc lối
Hoàng hoa rũ bến
Đường trần vọng tên
Cỏ dài mi biếc
Anh biến thành hoa sóng mênh mông vuốt mãi áng thơ em
Ngàn thu ngây ngất neo về một chấm son phai nhanh theo gió
Gió về biển,
Xanh như tóc chị Hằng, nghịch như khóe cười thằng cuội
Ta là gió, ta là mây theo bốn đỉnh trời, đánh dấu vòng cung định mệnh tiền duyên vạn kiếp
Bức tranh thiên thu tràn chớp tuổi hoa niên
Một liên miên lắm lời nói suốt đời một tiếng: Yêu Người
Yêu,
Mùa thu chỉ để yêu và làm thơ
Mùa thu vẫn dính hình lá sen trên cổ áo em.
Em thấy dường như
Dường như cây cầu đá bị loài người bỏ quên trong tiền sử
Em thấy hồ như
Hồ như những tia chớp mang dòng điện cao tần cong ưỡn một thời yêu dấu, còn nồng nàn cháy lên ngày Hạ Chín.
Chín ngày hoa gạo nở
Cứ thế thôi, trời cho người đẹp làm thơ
Phập phồng giữa vùng lá thở
Óng ả giữa vùng lá nhớ
Lam khói chiết lên nghẹt từng nén lặng
Lặng…
Trong mơ
Mơ câu thơ cắm vội bên tòa sen nuột trắng
Đa đoan chìm đáy mắt
Hồng nhan em bí ẩn dâng anh gối
Anh gối một ngôi cao
Biết chứ, khúc giao mùa lục tục phủ lên khắp con đường của anh và của em đang bước dở.
Lá vàng, ừ nhỉ lá vàng rơi, nhựa ứa trong sắc nắng chơi vơi. Ký ức ngơ ngác lặng ngập trong hồn, lãng đãng một liêu trai như có như không.
Ừ, phố, phố của bao nhiêu người, của bao nhiêu hồn người. Yên Hoa của một yêu nhớ riêng anh, quặn thắt.
Phố bỗng cúi xuống, anh bỗng cúi xuống, dòng phố cùng ngoảnh hết về một phía, im lặng…tìm em.
Nỗi buồn màu tím phủ lên dòng tinh khôi, dòng suối chảy xiết không nguôi để hứng lại về những ngày đơn lẻ. Khuôn hồn lãng đãng như bay theo tiếng hát, khuôn hồn của những cụ đồ nho nhã từ xưa vừa về đến.
Ừ, thanh thoát và phong nhã, mấy ai tìm được trong cõi tục lụy này?
Cứ thanh nhã cho đời bớt tục, người nhỉ.
“Đêm vỗ vào đêm
Nhớ tràn vào nhớ
Sóng nước hơ hớ vóc dáng dậy thì
Sóng nước hênh hang thịt da thiếu phụ
Buổi chiều cởi khuy áo hoàng hôn
Nỗi buồn lõa thể…„
Khuya cũng còn đó
Đường về không tên bay mộng, bánh xe lăn úp mình lên cõi hồi sinh bất tử, em - anh đứng giữa bao la một vùng đàn tiên phấp phới
Gió lùa
Gió vẫn lùa theo hơi ấm nóng của em, hơi ấm ba mươi sáu độ, hơi ấm ba mươi sáu phố, anh bế em lên cặp mắt rưng rưng…
Câu chuyện tâm linh chỉ có vài người biết, ba người chứng kiến và chỉ có hai người hiểu!
Còn sống để người yêu, còn sống để yêu người…
Em về với bản hòa tấu không lời
Anh hát trên đọt sen buồn tênh cuối chân trời sóng vỗ
Những ngày đi xa ơi,
Nghe lãng bay về vùng trời tuyết trắng
Chùm mưa năm tháng mải miết gõ vào kỷ niệm, kỷ niệm dày lên, cuộn thành những vân mây bay lên thiên giới ngút ngàn
Em về đây bên người, dạ thưa với chiếc lá diêu bông cuối cùng xoay trong chiều bạt gió
Tia nắng cuối cùng êm dịu rải góc anh ngồi
Anh gọi em từ kiếp nào bay đến, để mãi một đời cho cánh sâm cầm em nhớ sóngnhớ sóng
lại quay vềbởi Hà Nội có anh!
Nên có lẽ em sẽ yêu Hà Nội hơn… Yêu Anh!

Germany-
ĐHM tháng11.2012




Đặng Hà My Đặng Hà My's photo

Attention users who are both hearing- and vision-impaired:

To complete this form you must enter a word that is part of an image or a few digits from an audio recording. If you cannot read the image or hear the audio, Yahoo! is happy to assist you. A representative from Customer Care will need to contact you. Please provide your phone number and email address and send your request by visiting this URL - http://help.yahoo.com/l/us/yahoo/vi/general.html To request assistance with registration, please first read the Yahoo! Terms of Service located at http://info.yahoo.com/legal/us/yahoo/utos/utos-173.html before submitting your request.
This page uses Adobe Flash technology. Please download and install Adobe Flash Player.
4000
  • Mê Khúc Mê Khúc
    Mình sẽ luôn tìm đến bạn, bằng cách riêng của mình, dù bạn không có lông ngỗng rắc trắng đường như Mỵ Châu, mình vẫn tìm thấy bạn và ngồi im lặng tận hưởng những nồng nàn Hà Nội mà bạn đã tặng cuộc đời.
    Cảm ơn My.
    • MAI THANH MAI THANH
      EM YÊU HÀ NỘI HƠN YÊU ANH, nên:
      “Em chưa thể cùng anh về với biển
      Bởi nơi em chưa dịu sóng Tây Hồ
      Cát nơi ấy, trùng dương nơi ấy
      Em mang về vời vợ..
      EM YÊU HÀ NỘI HƠN YÊU ANH, nên:
      “Em chưa thể cùng anh về với biển
      Bởi nơi em chưa dịu sóng Tây Hồ
      Cát nơi ấy, trùng dương nơi ấy
      Em mang về vời vợi chiết vào thơ…„
      Nhưng, với anh, vì yêu Hà Nội, nên càng yêu em!
      Thì đây:
      THƠ TÌNH Ở VĂN MIẾU
      Miếu Văn ta đến với mình
      Thơ yêu nâng cánh cho tình đôi ta
      Từ thời “...nguyên khí quốc gia...”(*)
      Hẳn là thơ đã ngân nga với tình?
      Miếu Văn... ta dắt tay mình
      Ngất ngây nguyên khí, bồng bềnh thi ca...
      ----------------------------------------
    • ẩn danh:
       
    • Tình yêu của anh, anh sẽ mãi hát cho em và dẫu cho bất kỳ chuyện gì có thể xảy ra thì tình yêu của anh giành cho em vẫn nguyên vẹn và ngày càng dày thêm theo năm tháng
      • Đặng Hà My
        Một liên miên lắm lời nói suốt đời một tiếng: Yêu Người...
    • Tiếng Lòng Tiếng Lòng
      Quá tuyệt! Đọc bài này của Hà My,TL chơi vơi giữa cung bậc cảm xúc không biết là thực hay mơ....
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Cảm ơn chị quá khen
    • Cỏ Cỏ
      • Cỏ
      • Dec 2, 2012 10:50 AM
      Đã cài được nhạc rồi đấy! Bravo...!! Nhưng mà nghe lão Cá hát bài này... buồn ngủ quá Hay nhưng mà... dứt chi là... ru ngủ Lão này... thâm My ..
      Đã cài được nhạc rồi đấy! Bravo...!! Nhưng mà nghe lão Cá hát bài này... buồn ngủ quá Hay nhưng mà... dứt chi là... ru ngủ Lão này... thâm My những lúc gần gụi... chớ dại nghe lão í hát nhớ Phải hết sức tỉnh táo... Hết sức cửn thựn...!! Thận chi...!!! Thận chi...!!! He He...
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Hi hi, anh hướng dẫn rồi mà vẫn chả biết làm, em nhờ người chỉ tận tay đấy, HM dốt kinh.
        À, bình tĩnh vụ nhà Cá hát à, c..
        Hi hi, anh hướng dẫn rồi mà vẫn chả biết làm, em nhờ người chỉ tận tay đấy, HM dốt kinh.
        À, bình tĩnh vụ nhà Cá hát à, có gì mà không bình thường, mặc dù em chưa bao giờ gặp lão ấy. Trong làng này có hẹn thì chỉ hẹn với cỏ anh, vì còn đi buôn cỏ xuyên châu Âu chứ nhỉ
    • Hường Vũ Hường Vũ
      Lai láng tình...lãng đãng, mênh mông mà rất thật. Thèm xôi xéo hỉ.
    • Ong rừng Ong rừng
      Nhà mình lạnh rồi em- khu mình vẫn vắng- hiếm hoi yên ả thần tiên nơi này- mau nhanh mà về dẫu sẽ lại đi- nhóc nhé!
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Cốc cốc, chị Ong có nhà không?
    • Ong rừng Ong rừng
      Này này hay lắm nhé em- Em yêu nhưng không luôn gần nữa- Chị là kể ngụ cư nơi miền rơm rạ- Lại tận lòng chốt chặt nơi đây- có lẽ là may mắn - hay ..
      Này này hay lắm nhé em- Em yêu nhưng không luôn gần nữa- Chị là kể ngụ cư nơi miền rơm rạ- Lại tận lòng chốt chặt nơi đây- có lẽ là may mắn - hay khát khao đến độ- những ước nguyện im lìm không cần khấn- phép lành và lá và hoa- đẹp thế cứ ôm vây quanh chị.
      Cô bé mến yêu, thế giới tâm hồn em đẹp quá, lúc đầu chị chỉ đọc em lớt phớt- kệ xác sự nổi tiếng của em. Giờ thì hiểu trong cái đầu bé nhỏ đang có cả những điều kỳ lạ.
    • MinhHa MinhHa
      • MinhHa
      • Nov 26, 2012 12:28 AM
      Ngôn từ của chị đẹp vô cùng. Chị viết ngày càng ổn định. Em mừng lắm ... Không phải ôm như thế . Mà là xiết chặt .
    • THỢ ĐIỆN THỢ ĐIỆN
      một cái rồi về...
      • Đặng Hà My Đặng Hà My
        Thật hả anh?
    Load more comments


      Không có nhận xét nào:

      Đăng nhận xét

      Bài nhiều người xem